You Are Here: Home » Báo chí và Thám tử, Chuyện thám tử tư sài gòn » Thám tử sài gòn – Hành trình cùng thám tử

Thám Tử Sài Gòn – Một cuộc hành trình xuyên Việt đầy bất ngờ và thú vị, cho thấy khi con gái bước vào tuổi trưởng thành, cha mẹ cần quan tâm sâu sát và tạo những điều kiện thuận lợi có thể để cho chúng phát triển toàn diện, rèn luyện tính tự lập để bước vững vào đời.

Cú điện thoại bất ngờ

Sáng nay, chúng tôi bất ngờ nhận được đơn xin bảo lưu của em A. Trong đơn em xin nha trường nghỉ một tháng để giải quyết công việc riêng. Vì đây là năm cuối cấp, chuẩn bị để thi tốt nghiệp trung học phổ thông nên Ban giám hiệu không chấp nhận chonghỉ nhiều như thế, song A vẫn giữ nguyên ý kiến. Không biết gia đình có chuyện gì xảy ra khiến A phải nghỉ học trong thời điểm quan trọng mày. Dẫu sao thì chúng tôi cúng khuyên anh chị động viên và giúp con trở lại trường học sớm hơn”.

Chị Nguyễn Thị H bàng hoàng sau thông tin từ cuộc điện thoại của thầy hiệu trưởng. Từ trước đến nay con trai chị vẫn bình thường, ngoan ngoãn, học giỏi. Liệu A gặp vấn đề gì mà nghỉ lâu đến vậy ? Hàng loạt câu hỏi dồn dập trong đầu chị H. Sáng nay, A vẫn nói với mẹ là đi học bình thường. Chị thấy con đeo ba lô, dắt xe đạp ra khỏi nhà đi học như thường nhật. Vốn cẩn thận, nên chị gọi ngay cô chủ nhiệm. Rất may cô chủ nhiệm thông báo A đang học ngay tại lớp. Điều này khiến cho chị H càng không thể hiểu được đã có chuyện gì xảy ra với cậu con trai yêu quý của mình.

Cả chị và chồng đều giữ vị trí chủ chốt trong những cơ quan danh tiếng. Chồng chị làm giám đốc, còn chị làm chuyên viên cao cấp. Tuy công việc rất bận rộn nhưng hai vợ chồng chị vẫn cố gắng dành thời gian chăm sóc con trai. Từ nhỏ đến lớn, A luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ. Tuy thuộc hàng con nhà khá giỏi nhưng A tuyệt nhiên không có biểu hiện đua đòi chạy theo chúng bạn hay học hàng sa sút. 17 tuổi nhiều đứa trẻ con nhà giàu đã đòi mua xe máy đắt tiền để ăn chơi, nhưng A thì khác, cậu ta vẫn đi xe đạp tới trường mà không hề đòi hỏi. Vợ chồng chị đã từng chú ý tới cách sinh hoạt của con trai và cảm thấy hoàn toàn yên tâm. Cháu A được bố mẹ cho nhiều tiền để tiêu vặt nhưng câu ta chỉ tiêu rất tiết kiệm và không bao giờ phung phí.

Hết giờ làm việc, chị H gọi điện báo cho chồng về sớm hơn mọi ngày. Khi họ về đến nhà thì A đã đi học về từ lúc nào và đang chơi điện tử trong phòng riêng. Trên đường về chị H đã kể câu chuyện sáng nay cho chồng nghe. Vì thế nên vừa về đến nhà họ đã gọi ngay cậu con trai xuống phòng khách, chị ôn tồn hỏi con trai:

- Sáng nay thầy hiệu trưởng gọi điện cho mẹ bảo con xin phép nghỉ học một tháng. Điều đó có đúng không ?

- Đúng ạ, con muốn xin nghỉ học một tháng để giải quyết chuyện riêng.

- Tại sao con lại xin nghỉ học ?- chị vội vã hỏi khi A vừa thông báo xong.

- Con cũng định nói với bố mẹ đây. Con định nghỉ học và thực hiện chuyến đi xuyên Việt bằng xe đạp.

Hai vợ chồng chị hết sức bất ngờ trước thông báo cảu con trai. Chị nói trong sự ngỡ ngàng tột độ:

- Cái gì?

- Con muốn đi xe đạp vào Nam để rèn luyện sức khỏe, thăm thú cảnh quan và chinh phục thử thách. Nếu mọi việc thuận lợi con sẽ đạp xe quay ra ngoài Bắc, còn nếu không con sẽ xin bố mẹ giúp đỡ để ra Hà Nội.

- Con vào trong đó làm cái gì? Làm sao đạp được chừng ấy cây số chứ? Con đi cùng với ai ?

- Con đi một mình.

- Trời ơi ….

Hai vợ chồng chị H ngồi ngơ ngẩn nhìn đứa con trai trước mặt. Dường như họ không thể tin được những gì nghe thấy từ cậu con trai. Cả hai hết lời khuyên A từ bỏ ý định điên rồ ấy, tập trung vào học để chuẩn bị thi tốt nghiệp. Nhưng A một mực giữ nguyên ý định sẽ đạp xe vào Nam và thực hiện chuyến đi đó ngay trong ngày mai.

Đây là điều vợ chồng chị chưa bao giờ nghĩ đến. Kìm nén sự bất ngờ và ngạc nhiên, vợ chồng chị H cố bình tĩnh, nhẹ nhàng thuyết phục A, đồng thời dò hỏi động cơ nào vào Nam nhưng hoàn toàn bất lực. Thậm chí A còn tuyên bố, nếu trong quá trình đi mà phát hiện bố mẹ ngăn cản hay theo dõi thì kiên quyết không quay trở về nhà. Trước thái độ “nổi loạn” chưa từng có của con trai, vợ chồng chị H còn cách chấp thuận. Để phòng xa, chị H đưa sẵn cho A thẻ ATM và nói:

- Nếu cần con có thể sử dụng để chi tiêu, nếu không sử dụng thì về trả cho bố mẹ sau.

Ngày 8 tháng 3 không vui

Khác với những năm trước, ngày 8 tháng 3 năm nay,  chị H không được hai bố con tặng bất cứ bông hoa hay món quà nào dù nhỏ.

Sáng hôm đó, vừa tới cơ quan, chị H đã được chị giúp việc thông báo rằng A không đến trường mà đang xếp quần áo vào ba lô. Chị tức tốc gọi điện cho chồng và quay vội về nhà. Khi hai vợ chồng về nhà thì chị giúp việc bảo A đã đi và để lại cho bố mẹ tờ giấy. Chị H đọc lướt qua và quỵ xuống. Mẩu giấy ghi vẻn vẹn mấy dòng, A thông báo với bố mẹ hôm nay bắt đầu cuộc hành trình đi xe đạp xuyên Việt. Hành trang của cậu mang theo chỉ gồm điện thoại di động, máy ảnh, với ba triệu đồng tiền mặt và một thẻ ATM. A cũng nói rất rõ là bố mẹ không nên lo và tìm cách theo cậu làm gì, A vào trong đó và quay ra theo đúng lời hứa. Không có cách nào khác, theo một lời khuyên từ  người bạn, hai vợ chồng tìm đến công ty thám tử để nhờ giúp đỡ.

Ảnh, thông tin về A được vợ chồng chị H thông báo tỉ mỉ cho các thám tử. Cả hai không giấu nổi sự lo lắng cho cậu con trai, vì từ trước đến nay A chưa bao giờ đi đâu xa một mình. Nếu A đi tàu hỏa hoặc ô tô thì họ cũng an tâm phần nào, đằng này A lại một thân một mình hành trình bằng xe đạp. Ngay lập tức các thám tử tư vào cuộc với nhiệm vụ bí mật hộ tống A vào Nam.

Thám tử Thảo và Thắng cấp tốc lên đường vào cuộc, quyết tâm đuổi kịp A. Vì như tính toán, A đã rời nhà bốn giờ đồng hồ. Theo nhận định từ cuộc họp khẩn cấp của Công ty thì ngoài khả năng đi một mình như A đã thông báo thì có thể A cùng đi với bạn gái hoặc cùng nhóm bạn nào đó. Do vậy trong qua trình tiến hành hộ tống, họ sẽ không bỏ qua chi tiết nào. Tình hình cụ thể sẽ được gửi về cho công ty và khách hàng.

Hành trình đạp xe xuyên việt của cậu quý tử con nhà giàu (Hình minh họa)

13h ngày 8 tháng 3, từ quán cây gạo, cách Phủ Lý 3 km, hai thám tử nhanh chóng phát hiện ra đối tượng. Trước họ, một thanh niên cao 1m70 đang gò lưng lên chiếc xe đạp. Hình dáng, trang phục, xe đạp đều giống như ảnh mà khách hàng mô tả. Theo quan sát của hai thám tử thì đúng A đi một mình. Trong suốt chặng đường theo chân A không có một ai xuất hiện bên cạnh cậu. Như vậy, việc A quyết định một mình đạp xe đạp vào Nam là chuyện hoàn toàn có thật.

17h30, A vào khách sạn Hải Linh ở phường Nam Thanh,thị xã Ninh Bình thuê phòng nghỉ. Tới 18h A rời phòng nghỉ đi ăn tối ngoài khách sạn, kết thúc ngày đầu tiên xuất phát trong hành trình xuyên Việt. Lúc này, từ Hà Nội, sau khi nhậ được bản báo cáo gửi về từ các thám tử, vợ chồng chị H thở phào nhẹ nhõm. Từ lúc A rời khỏi nhà họ đã cố gắng liên lạc vào máy di động cho con trai, nhưng không được. Một ngày 8 tháng 3 đáng nhở của chị H đã qua đi trong sự bồn chồn, lo lắng.

Tình huống bất ngờ ở Nghệ Ạn.

Ngày 9 tháng 3 A vào địa phận thành phố Thanh Hóa. Thời tiết mấy hôm nay tương đôi thuận lợi cho cuộc hành trình của A. Tuy nhiên, A vẫn giữ tốc độ trung bình 20 km/h. Thỉnh thoảng A nghỉ chân dọc đường, chăm chú xem bản đồ để căn quãng đường đi, bố trí thời gian nghỉ cho hợp lý. Hai thám tử chú ý và nhận thấy, trong suốt quãng đường từ Phủ Lý vào đến Thanh Hóa, A không có biểu hiện mệt mỏi, nao núng, đặc biệt cậu không hề gọi hoặc nhận bất cứ cuộc gọi nào. Phải mất một ngày ròng rã đạp xe thì A mới khỏi địa phận Thanh Hóa.

Sau ngày 10 tháng 3, A tới địa phận tỉnh Nghệ An. Thời tiết đẹp nên A đã tăng tốc lên 25 km/h. Khi vào đến địa phận thành phố Vinh, quan sát thấy A có vẻ thích thú cảnh sắc nơi đây, bên ngoài thời gian ngủ tại khách sạn, A dành nhiều thời gian để thăm thành phố.

Tuy nhiên, sang ngày 11 tháng 3, có một tình huống nho nhỏ  đến với hai thám tử, khiến họ bất ngờ. Ngay từ sáng sớm, họ đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng để cùng A tiếp tục cuộc hành trình. Nhưng chờ mãi đến hơn 9h mà vẫn chưa thấy A xuất phát. Cửa phòng khách sạn nơi A đang nghỉ cửa đóng im lìm. Phải chăng A đã xuất phát trước họ? Nhận định này ngay lập tức bị loại bỏ vì họ suốt đêm thay nhau theo dõi hoạt động của A, họ không thấy A rời phòng. Để xác minh, thám tử Thắng đi tới phòng lễ tân khách sạn HPEC và được thông báo A vẫn chưa trả phòng. Như vậy chỉ còn khả năng A bị kiệt sức sau ba ngày rong ruổi trên xe đạp.

Chờ mãi đến 12h30, hai thám tử mới thấy A rời phòng. Quả nhiện, qua quan sát họ thấy A với vẻ mệt mỏi, nhưng không đến nỗi quá kiệt sức. Có lẽ đây chính là lý do khiến A không giữ được lịch trình như đã định. Cậu ta không ăn trưa ở khách sạn mà đi bộ ra tìm quán ăn nhỏ để điểm tâm. Hai thám tử đưa ra phán đoán, A sẽ xuất phát sau khi ăn trưa xong. Tuy nhiên sau khi ăn trưa xong, A về phòng và ở hẳn trong đó không đi ra ngoài. Đến 17h30, A lại ra khỏ phòng tìm quán ăn tối, rồi về phòng đóng cửa im lìm, không đi đâu cho đến hết đêm hôm ấy. Rõ rang, sức khỏe của A đang có vấn đề, hay cậu cảm thấy không tiếp tục được cuộc hành trình? Mọi nhận định và các khả năng có thể xảy ra được các thám tử thảo luận và bàn bạc kĩ lưỡng. Họ báo cáo về công ty và nhận được chỉ thị: Nếu A không đủ sức khỏe để lên đường tiếp thì có thể bí mật giúp đỡ A trở về Hà Nội.

Dắt xe vượt đèo

9h sáng ngày 12 tháng 3, A vẫn chưa ra khỏi phòng. Thám tử Thắng cho rằng cuộc hành trình của A vào Nam bằng xe đạp không thể thực hiện được và có khả năng kết thúc ở đây.

Tuy nhiên, đến 10h thì A bắt đầu lên đường, có vẻ như cậu đã lấy lại sức khỏe và tiếp tục cuộc hành trình chinh phục thử thách. Sự hăng hái đầy hưng phấn của A khiến cho hai thám tử thấy nhẹ nhõm. Như vậy, nhận định A sẽ chấm dứt kế hoạch đạp xe đạp xuyên Việt được loại trừ. Sau khi dừng lại ở quảng trường Hồ Chí Minh (trung tâm thành phố Vinh) để chụp ảnh lưu niệm, A qua cầu Bến Thủy và hướng tới thẳng đến Hà Tĩnh. Đến 17h30 A vào đến thị trấn Kì Anh và sau đó cậu ta tìm thuê phòng khách sạn để nghỉ chân. Điều khiến hai thám tử khâm phục A là cậu ta tìm chỗ nghỉ chân sau một ngày đạp xe rất đúng giờ. Ngày nào cũng như ngày nào, cứ đúng 17h30 là A tìm đến khách sạn để nghỉ. Sau khi tắm rửa ăn tối xong, bao giờ A cũng nhanh chóng trở về phòng để nghỉ ngơi, tuyệt đối không ra ngoài tham gia các trò chơi thái quá.

Ngày 13 tháng 3, A bắt đầu đi vào địa phận Quảng Bình, đây là quãng đường tương đối khó khăn với A vì đoạn đường này rất nhiều đèo dốc. Có những quãng đường đèo dốc, A không thể ngồi lên xe đạp mà phải xuống dắt bộ hàng cây số. Một khó khăn nữa gây bất lợi lớn cho cả A và các thám tử  là thời tiết không được thuận lợi. Nhìn A gò lưng đẩy xe dưới trời mưa, các thám tử không khỏi ái ngại. Cứ đà này A không đủ sức khỏe để tiếp tục thực hiện nốt chuyến đi cũng nên. Trời mưa, đèo dốc, đường lại vắng, nhiều lần hai thám tử đã định giúp đỡ A vượt đèo. Tuy nhiên, A không hề tỏ ra nao núng trước những khó khăn gặp phải, cậu vẫn cần mẫn dắt xe đạp vượt qua dốc đèo mà không có ý định dừng lại bắt xe khách đi nhờ.

Đến chiều, một sự cố nữa lại đến, xe đạp của A bỗng nhiên bi hỏng. Đường vắng không có tiệm sửa xe nào. Một thoáng phân vân hiện rõ, có vẻ như việc hỏng xe tác động manh đến tâm lý của cậu ta. Ngồi bệt xuống đường nghỉ lấy sức khoảng 5 đến 10 phút, sau khi xem xét tình trạng hỏng xe, cậu ta quyết định vác xe lên vai tiếp tục hành trình. Cũng may vác được một đoạn khoảng 2km thì A nhìn  thấy một quán sửa xe bên đường.

Hai ngày ở thành phố Huế mộng mơ

Phải mất ngày 14 và 15 tháng 3, A mới vượt qua được Quảng Bình, Quảng Trị để vào địa phận Thừa Thiên – Huế. Nơi đây đã thật sự lôi cuốn A bởi sự thanh bình, thơ mộng. A thuê phòng tại khách sạn Gold ở trung tâm thành phố Huế và cậu ta đã dừng chân tại đây hai ngày. A đạp xe thăm thú cảnh sắc, chụp ảnh lưu niệm khắp nơi. Tinh thần có vẻ phấn chấn, thoãi mái. Tuy nhiên, dù về đêm Huế đẹp lung linh cuốn hút kỳ lạ nhưng A vẫn giữ thoái quen đi ngủ sớm, không ra ngoài, giữ sức để tiếp tục cuộc hành trình tiếp theo. Quy tắc cùng với nghị lực phi thường của A khiến cho hai thám tử không khỏi khâm phục.

Ngày đạp xe đêm ngủ phòng 200 USD tại Đà Nẵng

Ngày 18 tháng 3, A rời Huế và tiếp tục cuộc hành trình. Xác định quãng đường này có nhiều đèo dốc nên A xuất phát sớm.

8h, A trả phòng và rời khách sạn, hướng thẳng đến Đà Nẵng. Trời tương đối nắng nên A giảm tốc độ dưới mức trung bình. A cần mẫn đạp xe trên đoạn đường bằng, lần lượt dắt xe vượt đèo Dốc Tượng, Phú Gia … Những lúc mệt quá, A dừng lại ven đường lấy sức rồi lại tiếp tục cuộc  hành trình. Đến chều thì A bắt đầu qua hầm Hải Vân để vào Đà Nẵng.

17h30,  theo thông lệ, A tìm khách sạn để nghỉ qua đêm. Nếu như những lần trước A thường tìm khách sạn hạng trung hoặc nhà nghỉ bình dân để dừng chân thì lần này A lại dừng hẳn tại khu nghỉ dưỡng cao cấp bên cạnh bờ biển để thuê phòng. Các thám tử không khỏi bất ngờ khi thấy A chọn phòng nghỉ với giá 200 USD/đêm. Thám tử Thắng nói đùa “ Ngày đạp xe mệt mỏi, đêm ngủ phòng 200 USD cũng xứng đáng. Có vẻ cu cậu đang nâng dần mức hưởng thụ của mình lên”.

Mưa, nắng và đạp xe

Ngày 20 tháng 3, A bắt đầu rời khỏi Đà Nẵng. Một ngày ròng rã với cái nắng nóng nhưng A vẫn không hề nao núng. Trên đường đi chiếc xe đạp không ít lần dở chứng ở những chặng đường vắng, điều đó khiến A không khỏi lung túng. Nhưng rồi A vẫn bình tĩnh gạt mồ hôi, cấn mẫn sửa xe, nếu không sửa được thì dắt hoặc vát lên vai đi bộ. Đến lúc này cả hai thám tử đều nhận thấy ý chí quyết chinh phục chặng đường 1.700 km từ Bắc vào Nam vẫn nguyên vẹ trong A. Mặc cho xe hỏng, thời tiết nắng mưa thất thường, với sức khỏ của thanh niên 17 tuổi, chưa một lần rời khỏi Hà Nội, không ai có thể nghĩ A sẽ thực hiện thành công hành trình như đã định. Vậy mà trong suốt mười mấy ngày liên tục, A vẫn không bỏ cuộc. Nhiều lần chứng kiến cảnh A tần ngần, mệt mỏi bên chiếc xe dở chứng, hai thám tử nhận định A chắc chắn sẽ vẫy một chiếc xe khách nào đó để đi nhờ. Nhưng rồi hàng trăm chiếc xe chạy qua mà A không hề đưa tay lên vẫy ra hiệu đi nhờ.

Từ ngày 21 đến 23 tháng 3 là những ngày mưa tầm tã do ảnh hưởng của biến đổi thời tiết phía Nam. Trên quốc lộ 1 mưa nhạt nhòa ấy, mặc cho mưa gió quấn vào mặt, cậu ta vẫn cần mẫn đạp xe lần lượt đi qua Bình Định, Phú Yên. Thời tiết cũng có một phần ảnh hưởng nên A giảm tốc độ cho dù đoạn đường này tương đối bằng phẳng, không gồ ghề, đèo dốc như các tỉnh miền trung. Nhìn A gò mình trong chiếc xe đạp trong trời mưa, gió lạnh, thám tử Thảo không khỏi ái ngại, cảm phục. Những ngày theo chân A bằng xe máy, anh và người bạn không tít lần thấy mệt mỏi. Bản thân họ chưa từng nghĩ đến một ngày nào đó mình có thể đạp xe xuyên Việt. Thế mà trước mắt họ, cậu bé 17 tuổi vẫn hết ngày này đến ngày khác gò lưng đạp xe tiến vào phương Nam, bất kể trời mưa hay nắng. Càng tiến về phía Nam, thời tiết càng “đỏng đảnh” khác thường, lúc mưa rào tầm tã, lúc nắng gắt chói chang, không ít lần hai thám tử lo A ốm, không đủ sức khỏe để tiếp tục cuộc hành trình. Cũng thật may mắn là A không kiệt sức, dù có những lúc cậu thật mệt mỏi phải dừng chân nghỉ ngơi khá lâu. Đặc biệt là suốt cuộc hành trình từ Bắc vào Nam, lịch dừng chân của A vẫn được duy trì và thực hiện nghiêm túc. Đúng 17h30 tìm vào khách sạn hoặc nhà nghỉ bình dân để nghỉ, đêm không hề rời khỏi khách sạn để tham gia một trò vui nào.

Sau khi vượt qua các tỉnh miền Trung, A đã bắt đầu nhận các cuộc điện thoại của người thân. Một điều mà dường như A cố tình bỏ quên từ những ngày xuất phát.

Ngày 25 tháng 3, A đạt chân tới  tỉnh Ninh Thuận. Sau khi tìm thuê khách sạn để nghỉ, A dành trọn 2 ngày để thăm thú cảnh quan ở đây. Vẫn một mình đạp chiếc xe đạp cùng với chiếc bản đồ trong tay, A lần lượt tìm đến các điểm du lịch, thăm thú, chụp ảnh kỷ niệm.

Chào thành phố Hồ Chí Minh

Sau khi vượt qua Bình Thuận, Đồng Nai, 10h sáng ngày 31 tháng 3, A chính thức đặt chân lên địa phận thành phố Hồ Chí Minh. Nhìn A dừng xe đạp đứng cạnh tấm biển địa giới của thành phố mang tên Bác, thám tử Thảo và Thắng không khỏi xúc động. Hôm nay chính thức là 23 ngày ròng rã theo chân A xuyên Việt. Trong 23 ngày đó A và họ cùng ném trải không ít khó khăn vất vả để chính thức đặt chân lên điểm đích cuối cùng. Cũng đã có nhứng lúc họ nghĩ A sẽ bỏ cuộc, sẽ đầu hàng trước những thử thách quá lớn đối với một người chưa đầy 20 tuổi, chưa một lần chịu khó khăn vất vả trong cuộc sống. Vậy mà A đã thắng, đã chinh phục được mục tiêu lớn đặt ra. Cho đến thời điểm này, sự khâm phục A lại càng tăng lên trong mắt họ. Sau khi đặt chân tới thành phố Hồ Chí Minh, A đến khách sạn trên phố Nguyễn Thị Minh Khai thuê phòng nghỉ, kết thúc cuộc hành trình đầy mạo hiểm.

“ Nếu không tận mắt chứng kiến, không sát sao bên A hơn 20 ngày, chăc sẽ không bao giờ tin cậu bé ấy  đạp xe 1.700 km trong chừng ấy thời gian, không một lần để mất ý chí, không một lần phải bắt xe khách dọc đường, ăn, ngủ, nghỉ rất có kỷ luật. Vượt qua những thử thách khó khăn này, tôi tin A sẽ làm được những mục tiêu lớn hơn trong cuộc sống sau này” – thám tử Thắng không giấu nổi xúc động.

Từ đầu dây điện thoại bên kia, bố mẹ A cũng nghẹn ngào không kém khi biết tin A bình yên tới đích cuối cùng. Họ cũng không thể ngờ được con trai mình có thể làm được sự kỳ diệu đến thế. Suốt thời gian A rời khỏi nhà, họ luôn trong tâm trạng lo lắng. Dù biết có thám tử bí mật hộ tống nhưng từ trong thâm tâm của người làm bố mẹ ấy, không thể tròn giấc ngủ mỗi đêm. Nỗi lo con ốm dọc đường, lo con không may gặp phải tai nạn nào đó. Nếu A là một cậu bé từng trải, từng có chuyến đi chơi với bố mẹ hay bạn bè tương tự như thế thì họ một phần đỡ lo, nhưng A lại lần đầu xa nhà, thực hiện chuyến hành trình quá dài.

Bác của A nhận được tin báo đã tức tốc tìm đón A. Từ một góc bí mật, hai thám tử đã nhìn rõ được sự xúc động của người đàn ông ấy. Có lẽ cũng như họ, ngoài niềm vui gặp cháu ruột thì ông cũng không ngờ được sự thật A đã một mình đạp xe đạp 23 ngày trời để vào đây. Sau niềm vui mừng tủi gặp mặt, A được bác mình đưa về nhà nghỉ ngơi. Hai thám tử tạm thời hết nhiệm vụ, họ không khỏi quyến luyến nhìn theo thân chủ mà xem như  em trai nhỏ nhưng đầy nghị lực trong suốt hành trình xuyên Việt vừa qua.

Thám Tử  Giss Sài Gòn!

© 2012

Văn phòng thám tử Sài Gòn