You Are Here: Home » Góc giải trí » Truyện ngắn ” Võ và Tôi ” Phần 2

thám tử sài gòn - Hồi ký truyện ngắn ” Võ và Tôi ” Phần 2

Không biết tự bao giờ và do ai .Mà giới Đạo chích và Giang hồ thời ấy lại gọi những người có VÕ là có NGHỆ . Cả Hà nội tuyệt nhiên không có một lò Võ nào. những cao thủ còn lại từ thời Pháp thuôc cuộn mình trong những căn nhà xiêu vẹo hoăc bán nước chè, hoặc làm công nhân,hoặc uống Rượu trầm ngâm gậm nhấm quá khứ vàng son của mình,thỉnh thoảng mới có người lén lút chỉ bảo con cháu một cách rời rạc theo kiểu TỪ THIỆN . Nói chung ngày ấy không có chuyện mở lớp dạy võ như bây giờ.

Một điều nữa là VÕ hồi ấy cũng không có tên của các các Võ Môn theo kiểu Hán Việt có gắn vào giữa hoặc cuối chữ SƠN chữ LÂM cho thêm phần huyền bí ,thuật ngữ chuyên môn được sử dụng hoàn toàn bằng tiếng VIỆT như VÕ DÂN TỘC hoặc VÕ TẦU ,đấm thẳng hoặc đá thẳng vv..Tóm lại ,nếu ai may mắn được học NGHỆ thì sẽ được người ta thì thầm truyền tai nhau là [Thằng đấy kinh lắm nó có NGHỆ đấy] và đã được trẻ con cùng phái Đẹp xem như một người HÙNG , Sướng thật…

Sở dĩ tôi phải viết những dòng trên là vì Câu chuyện này liên quan rất nhiều đến thuật ngữ của VÕ HỌC và tôi sẽ dùng nguyên những từ mộc của thời đấy để các ban rễ hình dung ra bối cảnh mà tôi muốn kể trong câu chuyện này…..

Vườn đất nhà Cộng rất rộng , được bao quanh tự nhiên bằng các căn nhà xây gạch ba banh hàng xóm , nên có vẻ kín đáo . Nơi nó gọi tôi ra gần một cái chuồng lợn ghép Tre sơ sài có 2 chú lợn con , mà ngay từ lần gặp đầu tiên chắc chúng đã nghĩ tôi là người tốt, dúi cái mõm xinh vào tay tôi với ánh mắt thân thiện .xung quanh khoảng đất nhẵn cơ man là nhũng bao tải gai căng phồng nặng nề treo dủ các tầng cao thấp ,một hệ thống dòng dọc chằng chịt trên đầu với các loại chai lọ , gạch , gỗ xoong chảo hỏng , trông như một viên bảo tàng đồng nát ,tôi đoán những thứ này có thể di chuyển được vì thấy chiếc dây to được kéo căng móc vào một cỗ máy tự chế chằng chịt lò xo , ( Cộng rất giỏi môn Vật lý) cạnh bức tường gạch đổ là ba đoạn gốc cây lớn có nhiều cành nhẵn thín , được cắt để chìa ra như cánh tay đang đấm nhau ,vì trên đầu mỗi gốc cây có vẽ mặt mũi của loài người…và hàng trăm thứ linh tinh khác mà sau này tôi mới biết tên

Giá vào thời buổi này ,thằng Cộng chẳng cần phải học hành gì cho rức đầu ,chỉ cắt đất ra bán ,nó sẽ trở thành TRỌC PHÚ cưỡi AU DI , vào quán ăn động vật sách ĐỎ có các em người mẫu vây quanh ,và nhổ nước bọt khi nhìn đám trí thức nghèo đi xe máy ghẻ . Cho đến khi nó …hết tiền .Nhưng rủi thay nó sinh vào thời đại cùng tôi ,buộc nó phải quằn quại học hành với mơ ước cháy bỏng được nhận vào làm để có tiền nuôi mẹ ,để rồi nó bị trở thành vị GIÁO SƯ uyên thâm ,cầm roi điện tử chỉ vào cái bảng rậm rì công thức cho đám người da trắng Có Học cúi đầu nghe nó giảng..Nghèo đói ,khổ đau ,tủi nhục, cũng có cái HAY riêng của nó , sau này tôi nghĩ vậy . Không biết các ban đang nghe câu chuyện tôi kể các bạn sẽ chọn con đường nào ?

thám tử tư chuyên nghiệp sài gòn - Ảnh Võ sư Lê Ngọc Quang

Tôi cố căng cặp mắt đau sưng húp để nhìn rõ thằng Cộng ,nó mặc cái quần đen cắt theo lối thời trang [chân què] mốt của các Quý Bà thời đấy và cái áo cánh nâu cổ quả tim rộng thùng thình nhiều chỗ rách , chắc bộ này là của mẹ nó ,bụng buộc một cái dây thừng ,trông không khác gì trẻ con trong tranh cổ làng HỒ ,vừa vung vẩy chân tay nó vừa bảo tôi -Khởi động xong tao sẽ biểu diễn cho mày xem .cúi xuống vặn cái máy tự chế nhiều lò xo và cái nút đến con số ba nó lui ra xa và đứng im ; Bất thần nó hét gằn môt tiếng rồi bật người đá thẳng vào cái bao thứ nhất chiếc bao văng đi lúc lắc nhanh như chớp nó vặn người tống gót vào chiếc thứ hai tay chém mạnh vào chiếc thứ ba ,chiếc thứ tư ,thứ năm ,cả dàn bao chuyển động tứ tung như muốn chạy trốn khỏi tầm đòn tả xung hữu đột nó đang khống chế .TÁCH; Chiếc đòng dọc nhả cót ,chai lọ xoong chảo gạch ngói theo dây dẫn ầm ầm lao các hướng vào nó theo các tầm cao thấp lung tung,nó uốn éo luồn lách tránh né như một con rắn nhưng vẫn ra đòn quyết liệt ,Tôi hoa mắt nhìn nó tả xung hữu đột , trong mớ hỗn nang và nghe tiếng bao cát bị trúng đòn vang lên khô khốc .Lần đầu tiên tôi được nhìn tân mắt con người tập NGHỆ và tôi cảm nhân được sức mạnh đó ,nước mắt tôi trào ra nhoè nhoẹt khi chạch lòng nhớ đến trận đòn giờ này chiều qua ,một niềm khao khát cháy bỏng ập đến và có lẽ không gỉ ngăn cản nổi TÔI PHẢI HỌC VÕ , [ Mày còn đau lắm không ] Thằng CỘNG dừng biểu diễn từ lúc nào tôi không biết ,nó chọn chỗ áo tập còn sạch nhất âu yếm lau nước mắt cho tôi ,Tôi tụt người rồi quỳ xuống ôm lấy đôi chân cứng như thép lắp bắp ANH CỘNG ƠI DẠY EM VÕ VỚI…

Tôi vội vã dời khỏi nhà CỘNG khi thành phố đã lên đèn, lờ mờ đỏ quạch CỘNG hớt hải chạy theo đưa cho ông xích lô hai hào nói lễ phép nhờ ông chở tôi về- [ Chỉ hai hào thôi ,mà nó ám ảnh dằn vặt mãi cuộc đời tôi về chân giá trị của lòng tốt ] Cộng lấy đâu ra tiền khi sau này tôi biết buổi chiều lo cơm cháo giặt rũ cho mẹ xong,Cộng lấy vở ra tranh thủ học ,rồi đến tám giờ nó mắc màn khép cửa cầm theo một quyển sách chạy bộ ra tận bờ HỒ cặm cụi nhổ lông vịt ở quán cháo đêm đến một giờ sáng nhận được bẩy hào mang về nuôi mẹ…

Gần đến cổng trường,tôi giật bắn mình khi thấy chiếc moto YJ Liên xô và bố tôi cao lớn cồng kềnh đứng cạnh cùng rất nhiều người ,mẹ và chi lao xổ ra đường ôm vồ lấy tôi khóc ầm ĩ ,tiếng mấy thằng bạn thân cười vui và cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi đi đâu để cô và các bạn phải chờ tìm ,tôi lễ phép thưa em đến nhà Cộng ,tôi thấy bố cười vui vẻ ông bế bỗng tôi lên cao và đặt tôi ngồi trên bình xăng ,chiếc xe rồ máy tôi ngoái đầu nhìn lại,chợt nhận ra khuôn mặt trắng sáng của MAI và đôi mắt thăm thẳm trong ánh đèn chập choạng ,sao MAI cũng đi tìm tôi..THẬT LẠ?

Trên đường về thái độ Cha tôi thật vui khi biết tôi đến nhà CỘNG, Ông nói Cộng là tấm gương sáng cho Thiếu niên học tập và ông biết rất rõ về tình cảnh của em qua các lần họp phụ huynh ,ông bảo tôi nếu con chơi thân được với CỘNG là con đã làm được tất cả những gì ÔNG cần ở tôi…Xe dừng lại trước cửa hàng KEM tôi thấy lòng mình mát lạnh…

Cha tôi đến bên cạnh khi mẹ và chị đang loay hoay thay băng các vết thương mặt ngựa cho tôi ,Ông đưa một tệp tiền mười đồng [tờ có mệnh giá cao nhất thời đấy] và bảo tôi [Mai dến trường đưa cho CỘNG và đừng nói của nhà mình ,bảo là của các phụ huynh gửi biếu] Ông còn dặn thêm là nói khéo cho nó nhận nếu biết nó không lấy đâu .

Cầm tập tiền trong tay ,tôi không sao ngủ được. Sao CHA tôi lại muốn cho CỘNG nhiều thế ? Nhà tôi cũng rất nghèo, thỉnh thoảng vẫn phải ăn cháo bí thay cơm cơ mà .Dù CHA đang là Tổng Giám Đốc của một cơ quan rất lớn, nhưng cuộc sống nhà tôi chẳng khác gì những Nhà nghèo khổ khác, thỉnh thoảng đi với ÔNG thăm những gia đình công nhân ,tôi vẫn thấy ÔNG đưa tiền cho họ theo kiểu này,và thường noi là của cơ quan gửi biếu, lúc đó tôi không sao hiểu nổi ..?

[ Hay không đưa tiền cho CỘNG nữa ,để mua một cái xe đap đi học ,chúng nó sẽ phải lác mắt thèm] Một ý nghĩ hèn hạ, bẩn thỉu loé lên trong đầu tôi, nhưng bị dập tắt ngay .Dù không ai biết , nhưng tôi vẫn ngượng khi ngồi viết những dòng này.[ Xin các bạn đọc xong, giữ kín hộ. Đừng nói chuyện với ai ] Thì ra cái nghèo đói giúp người ta vươn lên, nhưng cũng làm cho người ta rễ chở thành hèn hạ và ti tiện khi có cơ hội làm điều tốt ,Tôi vùng dậy moi tất cả tiền trong con lợn đất tiết kiệm gói lại , để mai đưa cho CỘNG . Đêm ấy tôi ngủ say và thấy mình đang bay lên..

Sau này tôi mới hiểu ra : ĐẠO của VÕ đã có sẵn trong tất cả mọi con Người . Tâp Võ chỉ để tăng thêm bản lĩnh ,nghị lực , Nhận biết , để thể hiện phẩm chất cao quý của ĐẠO với tất cả mọi ứng sử trong đời – Tôi tin rằng nếu thằng Mặt Ngựa được học võ của CỘNG nó sẽ không đánh tôi như hôm qua ,mà có thể thấy tôi gầy bé thèm Kem , nó sẽ lôi những xu cuối cùng trong túi nó,mua Kem để tặng tôi..và sẽ có lúc tôi ngồi viết nhớ về Anh Mặt Ngựa như tất cả những kỷ niệm tốt đẹp tôi đã đi qua trong cuộc đời mình..Tôi vẫn nghĩ và ước mơ như vậy…

Thám tử tư sài gòn sưu tầm (Còn tiếp) PHẦN BA

© 2015

Văn phòng thám tử Sài Gòn