You Are Here: Home » Góc giải trí » Truyện ngắn ” Võ và Tôi ” Phần 3

Thám tử sài gòn -  Hồi ký truyện ngắn ” Võ và Tôi ” Phần 3

SƯ PHỤ

Ngày ấy, hai từ Sư Phụ không được sử dụng trong bất kỳ loại hình dạy dỗ nào, ngay cả trong các hình thái dạy vụng trộm dấm dúi của dân võ. Thường chỉ xưng hô với người dạy theo ngôi thứ tuổi tác là thằng là anh, chú, bác, ông , hoặc là ĐỒNG CHÍ…cho bình đẳng giai cấp.

Trường hợp của tôi với THẦY Cộng lại càng khó ,tuy hơn tôi hai tuổi nhưng với thành tích lưu ban nên Cộng học cùng khối lớp sáu với tôi và vẫn giao tiếp mày ,tao , từ trước.Hôm đầu tiên đến nhà Cộng xem đánh võ tôi đã cảm động quỳ xuống ôm lấy chân nó khóc mà rằng [Anh Cộng ơi ,dạy em Nghệ với]. Nó đã trợn mắt đẩy tôi ra quát [ Không anh em gì cả ,mày tao thôi , thì tao mới dễ dạy , chứ làm anh cái loại hay làm nũng và khóc nhè như mày thì dạy làm sao được…] Tôi im lặng chấp hành , không dám thảo luận coi đó là môn quy đầu tiên phải tuân thủ.

Vì vậy tôi xin phép gọi thầy Cộng là “NÓ” cho đúng cốt cách tả chân của câu chuyện này

Buổi tập đầu tiên không như tôi mường tượng. Cứ tưởng rằng mình được bay lượn, đấm đá, tả xung hữu đột như hôm xem Cộng biểu diễn.Đằng này nó bắt tôi đứng Tấn. Mà thật lạ ,mấy ngày qua nó chăm sóc thương yêu tôi đến thế , vậy mà vừa vào tập, nó đã dở mặt ,biến thành người hoàn toàn khác, tay cầm cái roi bằng tre nó quất thẳng thừng vào bắp chân tôi khi đang mỏi và run lên bần bật ,nó lạnh lùng trước những nhọc nhằn của tôi ,nó gầm gừ khi tôi xin được nghỉ ,nó khắt khe khi tôi đòi uống nước và mặt nó giãn ra mãn nguyện khi thấy tôi đau đớn mà không khóc. Thật tàn bạo ,tôi nghĩ vậy .Nói tóm lại mấy buổi tập đầu tiên như những cực hình hành hạ ước mơ nhanh chóng có Võ của tôi , những lúc khổ quá tôi đã nản thật sự ,muốn bỏ tập . Nhưng hình ảnh thằng Mặt Ngựa vụt hiện về tàn nhẫn với những cú đạp không xót thương vào bụng khi tôi chỉ là thằng bé gầy gò lăn lộn, đau đớn dưới lòng đường ,hình như Mặt Ngựa muốn trút một thứ gì đó thân phận sang tôi và nếu lúc ấy không có ông già nghèo rách rưới xông thẳng vào nó như một con mãnh thú , thì không biết tôi sẽ ra sao? Tất cả, cùng với những vết sẹo chưa lành , giận giữ bắt tôi phải chịu đựng và tôi đã cắn răng miệt mài làm điều đó.

Lấy cớ đi học thêm ở nhà Cộng và được sự tin tưởng của Bố Mẹ nên chiều nào tôi cũng theo Cộng về nhà nó, ở đây ngoài học VÕ tôi còn giúp Cộng những công việc ,như nấu cám lợn , quét dọn nhà cửa , tưới rau, cắt cỏ … toàn những thứ mà tôi chưa làm bao giờ. Lần đầu tiên tôi được hội nhập vào một thế giới khác hẳn với cuộc sống phổ thông .Nhìn Cộng ngồi chăm cho mẹ ăn từng thìa cháo với dáng nhẫn nại buồn buồn trên cái chõng tre xiêu vẹo ,và hai tiếng nó luôn gọi MẸ ƠI.. thăm thẳm trong căn nhà chằng đụp ,dột nát , tác động rất nhiều đến cách nghĩ của tôi , nó luôn day dứt tôi . Phải học được điều gì cao quý hơn ở đây , chứ không phải chỉ là tốc độ sát thủ của một tầm đòn để sau này tấn công thằng Mặt Ngựa.

Hôm gọi Cộng ra cuối cái hầm tránh bom sau trường ,đưa gói tiền CHA gửi cho nó và nói đầy đủ những lời CHA dặn , nó trợn mắt nói không phải như vậy, và nhất định không chịu nhận. chỉ đến khi nhờ sự can thiệp của cô HIỆU TRƯỞNG đến tận nhà đưa cho mẹ nó mới được. Phải nói là Cộng có phương pháp sư phạm rất tốt, đơn giản, hiệu quả và khúc triết , nói ít nhưng dễ hiểu , thường giải thích đòn thế bằng các công thức vật lý đơn thuần khác hẳn với các Thầy sau này tôi học và gặp gỡ , có thầy kể về mình nghe na ná như trong truyện Kim Dung , có thầy khi dạy còn nửa kín nửa hở về một kỹ năng bí truyền có thể phẩy nhẹ tay và địch thủ về đến nhà hai tiếng sau mới chết, có thầy còn bô bô khoe với tất cả mọi người là Sư Phụ của mình chính là ông Tôn ngộ Không đêm nào cũng về nhập vào người để dạy võ.. và… vv ,những ảo tưởng xằng bậy được thêu dệt bằng thứ chữ Nho xa xỉ mà nhiều ông thầy kém học nhặt nhạnh nhét vào đầu con trẻ một cách vu vơ để tăng cân cho sự huyền bí ,thật nực cười.

Theo tôi, Võ thuật cội nguồn thật đơn giản ,nó không khác các bài ca dao tục ngữ được gom góp vốn chất của ngàn đời ,qua kinh nghiệm đấu tranh sinh tồn ,qua sự bắt chước không mệt mỏi , các loại hình giành giật sự sống của những loài mãnh thú trong tự nhiên, và qua sự sáng tạo , chau truốt ,sàng xẩy hoàn thiện , theo vóc dáng địa lý của từng dân tộc ,Đươc áp dụng ,cải tiến liên tục bằng hành đông cơ bắp và chuyên trở bằng chữ viết cho các thế hệ tiếp nối theo cách truyền giảng mang tính cá nhân của dân tộc ấy . vậy thôi

Điều cần thiết ở đây chính là sự khổ luyện , một võ sĩ thượng thặng là người đã trải qua tất cả mọi đau đớn ,nhọc nhằn ,bền bỉ nhất và giấc mơ của họ chính là sự khổ hạnh ,vì vậy Võ thuật chân chính không phải là thứ trang sức cho những kẻ hời hợt ,sĩ diện và lười biếng. Khác hẳn với tất cả các loại hình dạy dỗ ,ảnh hưởng lớn nhất của võ sĩ chính là nhân cách của người thầy ( Thầy sao trò vậy ) Câu này hoàn toàn chuẩn mực trong làng Võ , thầy Hung hăng trò sẽ Hung Bạo Thầy Nhân Nghĩa trò sẽ nặng Ân Tình …Vì vậy có duyên gặp được một Sư Phụ tinh anh chắc chắn là do Trời định

Tôi có may mắn được gặp Thầy Cộng ,dù trong suốt thời gian bên nhau chưa bao giờ Cộng dạy tôi một câu nào về Đạo nghĩa ,nhưng cử chỉ và nhân cách của ông thấm đẫm suốt cuộc đời tôi. Ông là một đưa trẻ không có tuổi thơ , không được dạy dỗ nuôi nấng đơn thuần .Định mệnh nghiệt ngã đã sớm đẩy ông xuống hố đen của sự cùng cực ,và từ đó ông nhọc nhằn vỗ đôi cánh trong trắng bay lên … Với ông ,người mẹ tật nguyền là tất cả . Tuổi thơ của ông gánh trên vai những hệ luỵ của đời người và tôi có lẽ là người bạn duy nhất được ngó vào sâu thẳm trái tim ông, học được những điều thánh thiện trong tâm hồn ông.

Ngày tháng trôi qua ,đã sắp hết năm học và tôi cũng đã trưởng thành nhiều trong tập luyện. Ngoài thuần thục các bài quyền thuật ,tôi còn được tập các đòn va chạm vật dụng căn bản, mấy cái gốc cây vẽ mặt người có các cành chìa ra ,chính là thứ để tập bộ tay và thân pháp cực kỳ công hiệu có tên gọi là mộc nhân . Nhiều lúc chân tay đau buốt sưng tím ,nhưng càng tập tôi càng thấy đam mê , khi thấy mình kiểm soát được các tầm đòn gần như mong muốn . Nghĩ lại những lúc yếu hèn tự thấy thật xấu hổ . Nhiều lúc ước mơ Gía lúc này có MẶT NGỰA trước mặt tôi sẵn sàng ra tay để nó biết thế nào là lễ độ… Cho đến một chiều tối…

Vừa về đến cửa đã thấy Cha ngồi im lặng trong nhà. Chị liếc mắt vào tôi, báo hiệu điều chẳng lành. Người tôi run lên cầm cập [ Các buổi chiều con đi đâu ? ] Câu hỏi nhỏ gọn đầy uy lực của Cha khiến tôi hồn bay phách lạc ,ấp úng kể đi tập võ ở nhà CỘNG , Cha ngồi nghe trong im lặng bao trùm , cuối cùng giọng ÔNG mạch lạc [ Người học võ là để tự đánh được chính mình con hiểu không ?] Ông đặt bàn tay ấm áp lên vai tôi trừu mến [ Con hãy học và làm tất cả những điều tốt đẹp . Bố hy vọng nhiều về con… Cộng nó sinh ra để làm điều tốt..] Tôi ngước nhìn Cha …và chiếc roi mây trên tường phía sau lưng Ông lóng lánh những sợi tơ mạng nhện, dưới ánh đèn điện yếu chập chờn…Lòng trào lên một cảm xúc ngẹn ngào…

Lúc này người Mỹ đẩy mạnh cuộc chiến không kích miền Bắc ,Hà nội là trọng điểm của các cuộc dội bom .Thành phố tơi bời trong máu lửa , ,.Từng dòng người lũ lượt tản cư . Gia đình tôi sơ tán về Hưng Yên . Tôi ở lại cùng Cha trực chiến tại cơ quan. Các lớp học vắng teo , bàn tôi ngồi có năm đứa , giờ chỉ còn mỗi tôi và MAI [ Âý không đi sơ tán à ? ] Tôi hỏi Mai khi hai đứa vớ mũ rơm lao vội ra hầm ,trong tiếng nổ đinh tai nhức óc của đạn bom và tiếng phản lực cơ gầm rú . [ Không – Mai ở lại với Bà… Bao giờ Quang đi sơ tán thì Mai mới đi… ] Câu nói ấy… , lúc ấy ,tôi không để ý và cũng chẳng hiểu gì cả ?. Chỉ sau này , khi chứng kiến Mai mất trong một trận bom và cũng chỉ sau này, khi tôi từ biệt mái trường , ra đi. Trở thành một người lính trận… Tôi đã ghì chặt khẩu Đại liên , căn tầm đạn . Nghiến răng siết cò .Thổi những tiếng nổ đau đớn [ Cùng… cùng cùng ] , cắt đôi tất cả những kẻ xông vào đất nước tôi … và trong lửa đạn mịt mùng tôi gọi tên Mai…

Vừa ra đến cổng trường đã thấy CHA tôi đội cái mũ sắt của Nga đang đứng cùng CỘNG [Lớp nó tan trước] Ông ngắn gọn [ Bố phải đi trực chiến nhiều , con đến ở với CỘNG cùng đi học nhé ] Ông mở cửa trước chiếc ôto Comăngca cho hai đứa ngồi chung ghế rồi nổ máy lái đi .Tôi nhìn trong xe xếp chật cứng đồ bếp núc gia đình cùng quần áo và sách truyện của tôi…Thế là chiến tranh đã đẩy thầy trò chúng tôi được ở bên nhau .Thật sung sướng hi hi … Bây giờ tôi mới biết cái công sở vỉa hè nơi CỘNG làm , là quán cháo đêm đã bỏ để đi sơ tán . Cộng lâm vào cảnh thất nghiệp , gần tháng nay nó chuyển nghề sang cắm vè câu cá đêm , tôi nhận thấy ở lĩnh vực nào nó cũng rất giỏi , khoảng bốn giờ sáng nó lén dậy đi thu các cần câu , ở các ao hồ ,thế nào cũng được chục con cá quả to đùng,nó chọn con to nhất nấu cho mẹ còn thả vào cái chậu ,trưa học về đem ra chợ bán , chiều tôi đến tập võS nó đã ở nhà nên không biết . ngoài ra nó còn có biệt tài bắn chim bằng súng cao su bách phát bách trúng , sau này tôi nghĩ giá nó ở trên rừng hoặc dưới biển sẽ thích hợp hơn nhiều.

Điều kỳ lạ ở đây là dù ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng không thấy nó kêu ca ,than vãn hoặc kể cho ai biết , có lẽ đấy là đức tính cao quý nhất mà tôi nhìn thấy ở CỘNG , Chỉ có điều tôi thấy nó lặng lẽ và không thấy nó cười , trừ những lúc ngồi bên mẹ . Hình như nó muốn tạo cho người mẹ tật nguyền một niềm hy vọng , để yêu nó , để vì nó mà sống … Ở với Cộng tôi tha hồ tập luyện cứ rỗi rãi là tập , chiều tập, tối học bài xong lại tập .Tôi hăng say như một võ sĩ nhà nghề ,cũng may là hồi đó xã hội nghèo lại có chiến tranh nên chẳng có thứ gì chơi cho con trẻ , chỉ có mấy trò chơi cổ truyền tự tạo như chơi khăng , chơi bi , chơi quay vv… Những đứa trẻ lêu lổng hư hỏng nhất được gọi là [ Bọn trèo me trèo sấu ] và bị miệt thị lây sang cả bố mẹ gia đình là [ Vô học , không biết cách dạy con ] vv…Nói chung hồi đó ,mọi con người gần như đều có lòng Nhân Hậu sống tử tế bên nhau . Mọi gia đình hầu như nghèo bằng nhau và cuộc sống rất rễ cảm thông , chia sẻ. Vì vậy cũng có rất nhiều những Tinh Tú của HÀ thành Hy Sinh trong cuộc chiến giữa tuổi hai mươi , chưa một lần chạm tay vào người con gái…

Gía sử ngày ấy có Karaoke có Vũ Trường có Geme có Rượu có Phây Búc …Tôi tin rằng hôm nay mình là tuýt người khác , chắc chắn không biết Võ , vì hôm sang ở với CỘNG . Cha dúi vào tay tôt rất nhiều tiền và nếu không phải là nhà CỘNG , Ông sẽ không cho tôi rời Ông nửa bước . sau này tôi nghĩ vậy. Cả tuần nay hai đứa hì hục đào một cái giao thông hào lớn có độ dốc từ giường Mẹ Cộng nằm xuyên tường nhà ra hầm tránh bom . Cộng lắp bánh xe vào bốn chân giường , khi báo động chỉ việc đẩy ra hầm , thật thuận tiện và khoa học . Trong hầm nó trang bị hệ thống dẫn sáng bằng ống thủy tinh cong phế thải , đổ đầy nước thật hiện đại . Hầm rộng nên trước khi đi học hoặc đi đâu đều chuyển MẸ xuống hầm trước cho an tâm. Mấy buổi chiều nay Cộng đều đi vắng dặn tôi ở nhà tập luyên và giúp chăm mẹ . Tôi gặng hỏi mãi nó mới nói là [ Ông Thầy bị ốm nặng nó tranh thủ xuống chăm Ông ] Tôi ngơ ngác không biết nó nói về Ông thầy nào ? Cho đến một hôm…

thám tử tư sài gòn VDT ! ( Còn tiếp ) …

© 2015

Văn phòng thám tử Sài Gòn