You Are Here: Home » Bản tin thám tử sài gòn, Góc giải trí » Truyện ngắn ” Võ và Tôi ” Phần 4

Thám tử chuyên nghiệp sài gòn Hồi ký truyện ngắn ” Võ và Tôi ” Phần 4

RA ĐÒN

Khác hẳn với bây giờ. Hồi ấy, cánh lưu manh, đạo chích, cũng rất giản dị, lộ thiên và dễ nhận diện. Phần vì do vải vóc, xà phòng, son phấn khan hiếm, phần vì do thời trang nghèo nhìn mọi người đi trên phố gần như mặc đồng phục. Nên cứ thấy đứa nào mặt mũi gớm giếc, nhếch nhác, hôi hám, mắt quầng thâm, chắc chắn không phải con nhà gia giáo. Lại nữa là xã hội hầu như toàn người tử tế vì vậy những cử chỉ khác lạ, lén lút hoặc hung bạo, thậm chí học dốt cũng đều bị coi là hư hỏng. Có đứa chưa kịp hư hỏng nhưng có những đặc điểm trên cũng bị các gia đình nghèo khổ lịch lãm đem ra thảo luận, phân tích, rồi đi đến kết luận [Cấm con cái chơi với loại người ấy] để đề phòng hậu họa. Cái câu [Nghèo cho sạch, rách cho thơm] Thật mẫu mực để xét chuẩn hạnh kiểm cá nhân trong thời kỳ này.

Một điều nữa là cấu trúc các mối quan hệ phải rõ ràng, công khai, minh bạch, nhất là thứ tình cảm nam nữ. Bất cứ ở lứa tuổi nào cũng đươc sự giám sát Tự Nguyện, đầy tính thóc mách của số đông hóng hớt thích buôn chuyện. Ngoài ra còn có sự theo dõi nghặt nghèo của gia đình, nhà trường và các đoàn thể xã hội, vì vậy những cảnh yêu đương thơ mộng, bồ bịch bay lượn, theo mọi lứa tuổi già trẻ du dương như bây giờ là không có, Một vài trường hơp chưa kịp nhen nhóm, đã bị các bác không quen biết, đến tận nhà mách bố mẹ để kịp thời ngăn chặn, giáo dục. Rồi vẫn bị liệt luôn vào danh hiệu [Con nhà hư hỏng] SỢ LẮM.

Sở dĩ tôi phải viết mấy dòng trên vì muốn các bạn hình dung ra nét dáng xã hội ngày ấy và tôi mãi mãi không có những niềm vui ầu ơ, tràn ngập chiều chuộng như các bạn bây giờ, Chiến tranh đã ru tuổi thơ tôi bằng tiếng gào thét của đạn bom, bằng lòng căm thù quân xâm lược, cùng ước mơ cháy bỏng. Học thật giỏi để lớn lên cầm súng và sẵn sàng nằm xuống vì niềm kiêu hãnh của cả một Dân Tộc .

Đấy là tất cả những gì tôi muốn nói với các bạn trước khi kể tiếp câu chuyện này. Vừa vào lớp Thày giáo Sinh đã nghiêm giọng yêu cầu tôi mang tất cả sách vở lên văn phòng gặp cô Chủ nhiệm.Tôi ngơ ngác chấp hành, lễ phép chào Thầy rồi ôm mớ sách đi ra [Hồi ấy học sinh rất ít đứa có cặp] Đấy là một buổi sáng năm học cuối cấp hai mà tôi sẽ nhớ mãi trong đời.

Cô chủ nhiệm chỉ chiếc ghế ý bảo tôi ngồi xuống, liếc nhìn bìa quyển sổ màu tím Cô đang đọc có vẽ bông hoa ghi dòng chữ đậm [Nhật Ký – Mai Anh], Tôi nhận ra đấy là sổ của Mai cô bé xinh đẹp ngay ngắn ngồi cạnh mấy năm nay và thỉnh thoảng cũng lấp ló vài dòng trong các phần tôi đã kể với các bạn. Hình như trong cuấn sổ này có điều bí mật mà có lần MAI lục tìm gì đó trong cặp đã bỏ mọi thứ cùng cuốn sổ lên mặt bàn, tôi vừa cầm lên chưa kịp xem MAI đã buông rơi chiếc cặp giằng lại và nhìn tôi bẵng ánh mắt thăm thẳm với đôi má ửng hồng … Sao Mai lại đưa cho Cô chủ nhiêm ???

[Các em còn bé mà đã có những tư tưởng như thế này thì còn học hành gì nữa …] Tôi ngơ ngác [Thưa cô em làm sao ạ ?] Cô đẩy cuốn sổ về phía tôi rồi sẵng giọng [Em và Mai Anh quan hệ với nhau như thế nào ?] Tôi càng không hiểu [Thưa Cô bạn Mai làm sao ạ] Cô không trả lời bực bôi đi ra ngoài. Tôi liếc nhìn cuốn sổ mở toang như bẽ bàng, với dòng chữ .[Ngày… Chiều nào mình cũng ra đây ngồi và nhìn về phía HÀ NỘI, nơi ấy có Quang … Nhất là những đêm nghe tiếng bom nổ mãi và những quầng lửa dội lên bầu trời, tự nhiên nước mắt mình cứ trào ra. Không biết lúc ấy Q ở đâu ? Mình lo lắm Q biết không ?… Không, Quang không hiểu gì cả đâu… Mình tin là như vậy ?..]

Cô giáo quay vào theo sau là đứa lớp trưởng [mình quên tên rồi] và… MAI. Tôi thấy Mai mở toang mắt rồi đứng sững lặng run nhìn quyển sổ, giọng Cô giáo gay gắt [Các em còn bé, phải nỗ lực học tập, để đóng góp cho đất nước, bao nhiêu tiền của cho các em ăn học chưa đóng góp được gì mà đã có tư tưởng yếu đuối thế này thì còn làm được gì nữa …. May mà các bạn trong lớp đã sớm phát hiện ra hành vi hư hỏng này ?. Tôi rất biểu dương em lớp trưởng đã theo dõi, lấy được bằng chứng kịp thời …] và vân vân … Tôi thấy MAI cúi mặt ôm đầu khóc nức nở, rồi run rẩy bẽ bàng qụy xuống trước ánh mắt hân hoan mãi nguyện của đứa lớp trưởng, trong tiếng còi báo động gầm rú inh ỏi như muôn mũi dao đang đâm thẳng vào ngực, Tôi đứng lặng câm, trân trân nhìn Mai khóc và cảm nhận được một điều gì đó xa vời vợi, đang sục xạo trong trái tim tôi… Xa hơn tất cả những ước mơ mà tôi đang nhọc nhằn vươn tới…

Ngay tiết cuối khi cả lớp còn đang đứng chào, Cô đã ra lệnh cho MAI chuyển chỗ xuống ngồi cạnh đứa lớp trưởng và thằng lớp phó học cực dốt lên ngồi cạnh tôi. Cô giải thích về sự hoán đổi này là mang tính răn de, ngăn chặn sự hư hỏng, và yêu cầu các em có trách nhiệm giúp đỡ hai chúng tôi trở thành người tốt. Hôm sau khi làm bài kiểm tra tôi cho thằng lớp phó copy hoàn thiện, nó vui lắm ghé thầm vào tai tôi [Cậu cứ Hư thoải mái, cứ cho Tớ chép bài, Tớ sẽ không mách cô đâu ?] Của đáng tội, nó chỉ học dốt thôi, nhưng sự lèo lá của nó lại cực siêu. Nó chép bài của tôi nhưng không bao giờ chép hết hoặc vờ tẩy xóa lung tung, lắm lúc ngoảnh sang thấy nó đảo mắt cắn bút đăm chiêu tính toán như Bác học làm tôi suýt bật cười [Cuối năm Nó thi trượt không vào được cấp ba, nhưng sau này tôi tình cờ đọc một tờ báo thấy ảnh nó với hàng chú thích rất kiêu hãnh là phó Tiến sĩ giáo sư và đang phụ trách một cơ quan cấp Bộ] Thế mới kinh? Còn Cô chủ nhiệm thì cực vui với sáng kiến của mình đã cho nó bảo ban tôi thành người tử tế, nó thì lại học giỏi hẳn lên – Thật sáng suốt.

Ảnh minh họa : thám tử chuyên nghiệp hcm - GISS

Thôi ta cứ để nguyên cho nó chép bài của tôi, vì chỉ còn ba tháng nữa là học tài thi phận rồi, lúc thi chắc chẳng ai cần nó ngồi cạnh tôi để ngăn chặn sự hư hỏng nữa, nó sẽ cắn bút và nghĩ ra cách riêng của mình… và nếu viết kỹ về thằng này e sẽ bị lạc đề làm phiền lòng các bạn nóng tính. Xin quay về với câu chuyện của tôi.

Dạo này giới Đạo chích Hà Nội mới phát minh ra một phương thức làm ăn mới, đấy là vặt trộm phụ tùng xe đạp gọi tắt là [vặt nghẽo] chúng nhằm vào các nơi để xe, chui vào tháo trộm nắp chuông, nắp van, yên, thậm chí cả bánh xe. Nghề này có vẻ an toàn và thanh tao hơn ăn cắp cả chiếc xe [nhảy nghẽo], vì vậy nó không chịu thất truyền mà phát triển song song với phương tiện giao thông của từng thời đại. Đến thời xe máy chúng tháo gương, cốp, mặt nạ, Ic, Ô Tô thì mác, phù hiệu, gương …vv. Kỹ năng của nghề này có ưu điểm là không cần sự khéo tay và diễn xuất rườm rà như bọn móc túi trên bè [tầu điện] Chỉ cần một chút liều lĩnh hoặc bí bách là có thể nhập môn. Vì vậy chúng rất đông và thường lởn vởn ở những nơi công sở hoặc trường học .

Sau này, do làm việc lâu năm trong làng Võ. Tôi có dịp gặp lại rất nhiều các Cao Thủ hồi ấy, họ đã về già Rửa tay Gác kiếm, cặm cụi bên vợ con, cần mẫn nhặt rau, rửa bát, quét nhà, dắt cháu đi học. Thỉnh thoảng nhàn dỗi họ lại tập chung con cái, dâu rể, tỉa tót dạy dỗ về Đạo Đức, lẽ sống…Các ông thường đánh giá rất cao và coi trọng cái [Tình Nghĩa ] của loài người. Nhiều ông hay nói về sự Tử Tế, lại học luôn được những điều tốt đẹp ở chính những lời từ mồm ông nói ra.???. Di tích cuối cùng về sự hư hỏng của các ông còn sót lại là thói đam mê cờ bạc, đề đóm, rượu chè bê tha, đến nhà ai chơi cũng ngồi rất lâu, không muốn về nhà. Thế nhưng lúc có dịp gặp gỡ, tụ hội với nhau. Bên mấy lọ rượu, mắt họ sáng quắc long lanh kể về quá khứ vàng son, nhảy tàu móc túi của mình, như một niềm kiêu hãnh. Họ mỉm cười khinh bỉ ra mặt đám lưu manh con trẻ đời mới là vớ vẩn, là thiếu bản lĩnh là kém tắm…vv. Kể cũng lạ Từ ngày chuyển đổi chỗ ngồi, tôi và Mai không dám nhìn mặt nhau. Phần vì mặc cảm tội lỗi, phần vì sự giám sát không mệt mỏi của cán bộ lớp. Có đứa đi ngang qua tôi còn vu vơ [Tí nữa mách Cô vì tao thấy con Mai Anh toàn nhìn lên bàn này]. Thật lòng trước đây chẳng bao giờ tôi nghĩ đến Mai, mỗi lần vào năm học mới, tôi lại tự ngồi vào dãy bàn thứ ba, rồi thấy Mai lặng lẽ ngồi bên. Tôi cũng chẳng để ý gì, coi đó là chuyện tự nhiên, Bố mẹ Mai là kiều bào Trí Thức bên Pháp về nước theo tiếng gọi của Tổ Quốc, vì vậy Mai là con nhà giầu thời ấy, đi học bằng xe đạp POGIO, [Cũng gần như ta tự lái ô tô đi học bây giờ] Nhà Mai có hai chị em, cô chị học trường cấp ba bên cạnh. Tuy phong cách có phần giản dị, ít nói, nhưng ta rất rễ nhận ra Mai ở bất kỳ đám đông sầm uất nào, có một thứ gì đó mà tôi không giải thích nổi, chỉ thấy Mai học rất giỏi và nhiều lần nghe chúng nó xì xào [Lớp đấy có con bé xinh thật] Còn tôi có lẽ do bao năm sinh sống cạnh Kỳ Quan nên cảm thấy bình thường. Cho đến một buổi trưa …

Vừa tan học, tôi vội vã về nhà Cộng vì gần hai tuần nay nó nghỉ chăm mẹ ốm nặng. Nếu nhà trường không xét ưu tiên nó sẽ phải lưu ban cuối cấp. Đang tất tưởi chợt nghe tiếng chân gấp gáp đuổi theo cùng tiếng gọi giật cục [Quang ơi ! Chúng nó cướp xe của chị em cái Mai kìa]. Thằng lớp phó học dốt nhưng tinh tường [Nó hiểu thấu tim gan người khác] quay ngoắt người chạy trước dẫn đường, không hiểu sao tôi như một cái máy chạy bám theo nó, đến cổng trường phía sau dẫn ra vườn hoa sát hồ, thấy một đám học sinh sợ sệt nhìn hai thằng lưu manh mặt mũi quái dị đang giằng tháo nắp chuông và yên xe của chị em Mai tôi gầm lên [Dừng lại ngay, hai thằng kia] Chúng ngớ người vẻ ngạc nhiên. Có lẽ trong sự nghiệp trộm cắp chưa bao giờ nó gặp trường hợp như thế này, [Một thằng chọi con học sinh dám chỉ tay vào bộ mặt đầy sẹo ra lệnh] Nhưng chắc cần khẩn chương nên hai thằng chỉ trợn mắt đe dọa nhếch mép khinh bỉ rồi cắm cúi vặn tháo cho nhanh. Còn tôi, tự nhiên thấy trong người như đang bốc lửa. Hình ảnh thằng Mặt Ngựa vụt hiện về và khuôn mặt sợ hãi đầy nước mắt của Mai thúc giục tôi hành động, tôi dấn lên một bước và – RA ĐÒN.

Cú đạp cạnh có biên độ phát tốc cực mạnh, cắm chếch phần bụng hắt bổng hai chân thằng cao gầy mặt sẹo văng người về phía sau, dập xấp mặt xuống đất ôm bụng giẫy đành đạch, thằng thấp béo giật mình vung chiếc mỏ lết đang tháo yên, chưa kịp đập đã hưởng trọn một cái gót vào giữa mắt, ngã bật ngửa ra sau máu mũi phụt đầy mặt. Nó vùng dậy rồi như người say mất hướng chếnh choáng tự cắm đầu xuống đất, rồi nó lại loạng choạng vùng dậy, ngã xuống cứ thế mấy lần. Thằng mặt sẹo cao gầy cố dướn người nhấc chiếc xe đạp xông quật vào tôi, cú đá chọc hiểm hóc cắm thẳng vào bụng dưới, khiến nó ngã ngửa co giật chới với đau đớn rồi nằm im bất động. Chiếc xe đạp đè lên mặt. Tất cả chỉ diễn ra trong khoảng khắc. Bỗng mọi người rú lên chạy tán loạn, thằng béo lùn vùng dậy lần này tay vung một hòn gạch xông vào. Tôi đứng nguyên nhìn thẳng vào mặt nó chờ đợi, nó chùn chân run rẩy cố ném trượt sang một bên. Đáng ra tôi không nên đánh nó nữa, nhưng không hiểu sao người tôi vẫn bật thẳng vào và loạt đòn căm thù ở đâu đó đã trút trọn lên người nó. Chỉ đến lúc tôi thấy rất nhiều những cánh tay ghì chặt đè tôi xuống đất và tiếng còi cảnh sát inh ỏi tôi mới ngoái đầu nhìn xung quanh. Mọi người đứng xem đông nghịt, gần như cả trường tôi có mặt ở đây và như thường lệ, trong đám đông hỗn độn tôi vẫn dễ dàng nhận ra Mai với đôi mắt lo âu, buồn thăm thẳm nhìn tôi. Cạnh Mai lấp lánh đứa lớp trưởng đang theo dõi xem nói gì để về mách Cô giáo. Tất cả vẫn như vậy. Một chiếc sitđờca chạy đè lên những luống hoa rồi phanh kít cạnh tôi. Ba viên cảnh sát cùng nhiều người nhấc hai thằng cướp lên thùng xe, để cẩn thận họ vẫn trói lại và cầm theo cái mỏ lết cùng một vam phá khóa. Nó đã tỉnh và cựa quậy khi xe rú còi chạy đi, còn tôi được hai viên cảnh sát áp dẫn bộ về đồn.

Dọc đường phố người chạy theo xem đông nghìn nghịt mặc dù đã có loa yêu cầu giải tán đề phòng báo động máy bay ném bom. Nhưng người Hà nội vốn dĩ tò mò, nôn nóng và thích sự kiện. họ kháo bừa với nhau là vừa bắt được tên cướp nguy hiểm. Thế là nhiều ông đi đường có dịp khoe Tư Cách và lòng Dũng Cảm của mình, bằng cách nhảy phắt từ trên xe đạp xuống. Một tay nắm cổ ghi đông, lôi xe chạy theo xềnh xệch, một tay tát thẳng vào mặt tên cướp nguy hiểm đã bị bắt [là tôi] và mồm ông oang oang Rao giảng về Đạo Đức làm người, mặc dù đã được Công An giải thích rằng, tôi là người đã đánh hai thằng cướp, ông cũng không cần biết, tôi bị mấy ông dạy dỗ suốt dọc đường như vậy. Thật buồn.

Lần đầu tiên trong đời tôi không nhận ra chính mình, xưa nay tôi vẫn luôn sống trong sợ hãi và nhút nhát. Thấy Cha lấy chiếc roi mây tôi đã khóc ầm ĩ. Lúc này tôi đang thênh thang trong niềm kiêu hãnh, vì tôi cảm nhận được hành động đúng đắn tôi vừa làm [Tao thích đánh bọn này] Câu nói của Thầy Cộng ngày đầu tiên tôi gặp chợt vang vọng trong tôi. Cộng không thân thiết với tôi, nhưng thấy tôi bị đánh đã sẵn sàng đòi xả thân giúp đỡ, còn tôi hôm nay đánh bọn này để bảo vệ Mai, bảo vệ người Lương Thiện. Hai thằng Mặt Ngựa hung bạo đã run rẩy gục ngã dưới chân tôi. Sức mạnh và niềm tin bác ái của hai người Thầy khổ hạnh siêu việt đã chắp cánh cho tôi bay lên.

Sau hơn hai giờ thẩm tra và viết lời khai, tôi được chuyển sang một căn phòng làm việc rộng rãi có khẩu hiệu và rất nhiều cờ. Ngồi một mình ở đấy chừng ba mươi phút, đang mải nghĩ lung tung chợt [Cháu nó ngồi bên này, mời các Đồng chí…] Cha tôi và bà Hiệu Trưởng, cô Chủ Nhiệm bước vào cùng ba viên Cảnh sát cao lớn. Tôi giật mình luống cuống tự nhiên run cầm cập, khi thấy ánh mắt Cha nghiêm khắc nhìn tôi. Tai tôi ù đi như ở cõi vô định, mãi sau tôi mới nghe loáng thoáng tiếng mọi người cười vui vẻ và giọng nói ồm ồm của ông Cảnh Sát lớn tuổi [Cám ơn Nhà Trường và Đồng Chí, cháu nó là đứa rất dũng cảm đã giúp chúng tôi bắt được hai tên tù vượt ngục nguy hiểm. Sáng thứ hai tới, chúng tôi xin được đến Trường công bố khen thưởng và tuyên dương tấm gương cháu trước toàn Trường chúng ta…] và tiếng hoan hô rộn rã, Cha kéo nhẹ vai tôi ôm chặt vào lòng.

Ra khỏi Đồn, giữa đám đông hiếu kỳ vẫn kiên nhẫn chờ đợi để được xem kết quả, tối còn đi buôn chuyện. Tôi thấy Mai lao vụt đến trước mặt, rồi dừng lại cúi đầu im lặng, phía sau Mai vẫn lấp lánh đứa lớp trưởng bám theo, để nghe ngóng, làm nhiệm vụ ngăn chặn hư hỏng. Rồi đến Cộng ôm chầm lấy tôi, xoa mãi lên người tôi và hình như nó khóc…Rồi cả ba đứa chúng tôi leo thẳng lên chiếc xe Commangca mui trần, Cộng kéo tay đứa lớp trưởng, lôi nó lên theo, trong tiếng hoan hô vang dội của công chúng .Cha chở thẳng đến một hiệu Kem. Bốn đứa chúng tôi ngồi bên nhau, đầm ấm, thanh tao trong thế giới tràn ngập tình thương yêu của Cha. Đấy là một ngày cuối Xuân mà suốt đời tôi mãi mãi mang theo…

Dịch vụ thám tử chuyên nghiệp sài gòn ! ( còn tiếp )

© 2016

Văn phòng thám tử Sài Gòn