You Are Here: Home » Góc giải trí » Truyện ngắn ” Võ Và Tôi ” Phần 5 Hết

Thám tử chuyên nghiệp sài gòn Hồi ký truyện ngắn ” Võ và Tôi ” Phần 5

– Tôi viết những dòng này, về một vùng ký ức tuổi thơ mà tôi đã nem nép bước qua. Cái quá khứ nhom nhem xa vời… nhầu nhĩ ánh mắt trẻ con, nhạt nhoà những khuôn mặt hốc hác, nghiêm nghị của người lớn. Đã mặc định cho cuộc đời tôi một cách nghĩ, một con đường nghiệt ngã, Lương thiện… Để rồi khi đã đi qua biết bao nhiêu thăng trầm dâu bể, tôi mới cảm nhận được và muốn ngoảnh lại , quỳ gối, xin nói lời biết ơn với tất cả những gì ngày ấy đã cho tôi. Dù rất nhiều người Tốt, người tôi Yêu, không còn nữa… Nhưng tôi vẫn thấy họ đang ở đâu ?… quanh tôi và tôi cũng muốn cầm tay những người bạn trùng kỷ niệm, để chia sẻ những hối tiếc mà bọn tôi đã đánh rơi, trong bao khắt khe, của tuổi hoa niên buồn bã một thời chúng tôi đã đi qua.

HÀ NỘI DƯỚI CÁNH DIỀU TUỔI THƠ

Nếu không có tiếng đạn bom chiến tranh thì Hà nội là một trong những Thành phố êm đềm nhất Thế giới ngày ấy . Đường phố nhỏ thó nhưng vẫn rộng thênh thang cho thứ phương tiện giao thông (Tư hữu) cổ truyền ; Đó là đôi chân đi bộ gánh gồng và chiếc xe đạp có treo biển kiểm soát, thỉnh thoảng lắm mới thấy một chiếc moto chạy trên đường, nhưng thường lạch bạch một lúc rồi hỏng, vì chúng tồn tại từ thời Pháp thuộc quá cũ nát. Ngoài ra ta dễ dàng nhìn thấy ở một vài con phố ( nhớn ) thưa thớt mấy cái ôto con màu đen sang trọng của Liên Xô, chạy hộc khói, lờ vờ phối cảnh với chiếc xe bò kéo đủng đỉnh bên rìa đường , rồi Xích lô, xe cải tiến , xe ba gác, xe đạp thồ, người gồng gánh, đi đứng lung tung, bừa bãi, tạo nên một bức tranh lôn xộn, vui mắt. Hồi đấy chưa có khái niệm về phân luồng và ách tắc Giao thông như bây giờ.

Thứ gây tiếng ồn rộn rã nhất, khắc ghi trong ký ức lắng sâu người Hà Thành, chính là tiếng leng keng của những chiếc tàu điện xộc xệch chạy trên mấy tuyến phố nối ra vùng ven đô. Tầu lúc nào cũng chật cứng người và chứa đựng gần như đầy đủ các thành phần xã hội, từ hàng đống quang gánh treo cẩu thả lổng chổng ngoài ( boong ) đến cơ man lợn gà của những người Nông dân mang vào phố bán, rồi học sinh, công nhân, trí thức, trộm cắp…đều đi chung trong đó. Vì tàu điện thuộc phạm trù sở hữu tập thể nên không mấy khi được lau chùi tắm rửa. Nó nhom nhem cáu ghét và cần mẫn oằn mình leng keng cõng cả nhịp sống vui buồn, cùng những ước mơ xa vời…vào tương lai của người Hà Nội.

Ngoài những công dụng trên Tàu điện còn là thứ ( Đồ chơi) sinh động nhất của trẻ con ngày đó , dọc các tuyến đường ray , hàng đàn đứa lêu lổng thi nhau chạy nhảy đeo bám quanh tàu , chúng đi đâu ? Về đâu? không rõ, chỉ thấy ngày nào cũng có mặt mũi những thằng ấy và hình như tàu là nhà chúng vậy ! bọn con nhà tử tế cũng thích nhảy tàu điện lắm, chúng đua nhau tập bay lượn nhảy tàu, và tháng nào cũng cống hiến cho đường ray vài thằng què cụt, sau này gặp lại những thằng mặt mũi thư sinh mà cụt chân chống nạng thì đích thị là bọn nghiện chơi tàu điện ngày xưa…Âu đấy cũng là nét Văn Minh, sinh hoạt thường nhật đậm chất Hà Thành tự lâu rồi.

Hoà cùng nhịp sống đơn giản, nhọc nhằn hoang sơ ấy, là niềm kiêu hãnh của cả một Dân Tộc cầm súng, đó đây, trên các nóc nhà , tua tủa những nòng pháo trận địa Cao xạ, dọc các con phố ngập tràn áp phích, pa nô, hiện diện tiếng thét xung phong hình ảnh những đoàn quân xông trận, và cả những tiếng khóc kêu gọi trả thù, có những thời khắc Hà Nội oằn mình chìm trong máu lửa. những con phố nát bầm hố bom, những mái trường cháy rụi, Tang tóc … Và tuổi thơ của chúng tôi đã hoà mình đi qua những năm tháng đó.

Xin được kể tiếp câu chuyện

thám tử chuyên nghiệp sài gòn GISS

Để chuẩn bị cho buổi sáng đầu tuần chào cờ,tuyên dương công trang đánh hai thằng Mặt Ngựa. Cô chủ nhiệm yêu cầu tôi phải đến lớp cả ngày Chủ Nhật để tập duyệt, ở đây có hẳn một dàn các bạn nữ xinh xắn nhất trường, đại diện cho ngoan ngoãn và Lương Thiện , làm nền cho hành vi ra đòn hợp lệ của tôi. Tôi cố căng mắt tìm Mai trong đám đông mà không thấy, lần đầu tiên tôi thấy hụt hẫng, tại sao Mai không có mặt ở đây nhỉ? Xưa nay những sự kiện tốt đẹp trong trường MAI bao giờ cũng đứng đầu danh sách, nhưng hôm nay sao không có Mai? đang vẩn vơ với những ý nghĩ lung tung tôi cảm thấy có cái gì gai gai sau lưng, quay lại thằng lớp phó tinh ranh đã đứng cạnh tự bao giờ ( nó cũng có mặt vì là cán bộ lớp) nhẹ nhãng xoáy thẳng vào tai tôi ( CÁI MAI ANH ” CỦA MÀY” CAN TỘI VIẾT NHẬT KÝ “CƯA” MÀY, NÊN TỪ NAY NÓ KHÔNG ĐƯỢC Ở TRONG ĐỘI DANH DỰ CỦA TRƯỜNG NỮA , BIẾT KHÔNG ?) Nó nhún vai, búng tay cười khẩy kiểu man rợ, rồi khệnh khạng quay gót.

Tự nhiên tôi thấy người lặng đi, lây lất , lần đầu tiên cảm giác thiếu Mai thật khác lạ ập đến với tôi. Xưa nay tôi ở đâu một lúc, là đã thấy Mai vơ vẩn quanh tôi và tôi cứ tưởng rằng trên cõi đời này, người ta vẫn tự đến bên nhau như vậy… Bao năm nay Mai như cái bóng của tôi , lầm lũi mặc định. Tôi đã ngây ngô hỏi, khi thấy Mai khóc tấm tức cái ngày tôi bị Măt Ngựa đánh ( Sao thấy mình bị đau mà Mai lại khóc)…và tôi nhớ mãi cái cảm giác ở đâu ấy? se lòng, , khi thấy Mai run rẩy quỵ xuống, nức nở, hôm bị cô giáo bắt được cuốn nhật ký viết về tôi… Rồi tôi đã bắt gặp một ánh mắt rực rỡ, kỳ lạ của Mai, vời vợi nhìn tôi, khi hai thằng cướp hung bạo gục ngã, giẫy giụa dưới chân mình… Lúc cảnh sát ập đến. Bất chấp sự đeo bám ngặt nghèo của đứa lớp trưởng cùng tính nhút nhát cố hữu, Mai đã lao đến bên tôi, giữ chặt, như sợ tôi bị bắt đi mất. Và tôi đã cảm nhận được điều gì đó, qua hơi thở gần lắm của Mai, một khoảng trống thơm tho, trắng tinh của riêng tư bất tận …

Nhưng hôm nay không có Mai ? Cả sân trường khua khoắng những niềm vui, bao ánh mắt các bạn gái đang nhìn tôi ngưỡng mộ, nhưng tôi chán tất cả, một sự trống trải vô hình đang vây quanh tôi … đẩy tất cả những loè loẹt thành vô nghĩa, và cũng là lần đầu tiên tôi nhớ Mai , hơn thế nữa. tôi thấy không thể thiếu Mai, tôi hiểu cái cảm giác đầu đời đang oà vỡ trong tôi, người tôi thẫn thờ vô định , Mai ở đâu ?

( Quang ơi…đang nghĩ gì về ai thế) … ?

Tôi giật mình nhận ra đứa lớp trưởng đến đứng cạnh tôi tự bao giờ, nó gọi tên tôi thật nhẹ, như mơ hồ, một thứ tiếng mượt mà và lay động xuyên qua đám âm thanh hỗn độn, đủ để tôi hiểu hình như có chuyện gì? Câu “Ai Thế ” hụt hẫng như một tiếng thở dài. Tôi hững hờ quay lai và bắt gặp đôi mắt nó mở to buồn thăm thẳm… tôi nhận ra một cái gì đó mênh mang Tư hữu ,khác lạ trong đôi mắt ấy, hình như nó đã đứng bên tôi từ lâu lắm và đọc được tất cả những gì đang diễn ra trong tôi ; – ( Không, …không mình không nghĩ gì về… ai cả đâu ) tôi bối rối xua tay xấu hổ với lời từ chối, nó cúi đầu im lặng bâng khuâng??. đan hai bàn tay vặn vẹo như đang gắng sức để nói câu gì đó nặng nhọc không nổi, rồi bất chợt nó quay ngoắt chạy vụt ra sau lớp.

Cho đến giờ, tôi vẫn nhớ mãi tấm lưng gày thon mảnh, run bật bật hoà lẫn với tiếng khóc nhỏ nhoi, dưới cánh cửa sổ lớp màu xanh gẫy bản lề, treo siêu vẹo, của cái ngày xưa xa vời ấy…

Sau này, có lần gặp lại cô bạn lớp trưởng trong một chuyến du lich tận trên Sapa, Thấy cô non nớt, thỗn thệ, đi với một tay chơi lắm tuổi, mặt mũi lệch lạc, ăn diện bóng bẩy, sặc sụa nước hoa. Tôi có tò mò nhắc lại sự việc trên, nó trợn đôi mắt được cắt tỉa công phu, rướn bộ mặt tẩy xoá cầu kỳ chống cự với tuổi tác, chỉ tay vào tôi dằn giọng ( HỒI ẤY LÀ TRẺ CON KHÔNG BIẾT GỈ, CHỨ NHƯ BÂY GIỜ, CÒN LÂU ” MÀY” MỚI THOÁT KHỎI TAY “BÀ” ) … Sợ ???

Vào thời điểm này, những cuộc ném bom của không quân Mỹ xuống Hà Nội trở nên khốc liệt, từ sáng sớm đến nữa đêm. Hàng đàn máy bay gầm rú trên bầu trời. Người Mỹ sử dụng một loại bom mới có tính huỷ diệt cao. Đó là bom bi, thứ bom mà sau chiến tranh Việt nam tôi không nghe thấy nhắc đến nữa, có lẽ do tính sát thương tàn bạo , nên đã bị Thế giới lương tri cấm sử dụng, những người sống ở Hà nội vào thời khắc này đều nhớ mãi hình ảnh những khu phố đổ nát, những dòng người tản cư phờ phạc, tang tóc. Tất cả mọi sinh hoạt xã hội đều ngừng bặt, thành phố là một trận địa pháo, tên lửa đất đối không. Trên các nóc nhà, thành cầu tua tủa những nòng súng và khi tiếng còi báo động gầm rú là lúc Hà Nội lặng đi… buồn bã trong nỗi đau chấp nhận. Rồi bất chợp rùng mình gầm thét, với tất cả sự dũng mãnh của thế hệ những người đã xin thề. Không bao giờ chịu khuất phục, cúi đầu !

Hà nội gồng mình đón nhận tang tóc và chúng tôi những đứa trẻ, rúc sâu trong căn hầm chữ A kiểu Quảng bình chứng kiến, chờ đợi những may rủi chiến tranh , rồi từ đó cảm nhận được vinh quang và những đắng cay nghiệt ngã của đời người

Với hoàn cảnh như vậy việc tiếp tục duy trì các trường học trong nội đô là điều không tưởng, hầu hết học sinh đều bỏ học theo gia đình đi sơ tán, chỉ còn lại khối học sinh cuối cấp, được gộp lại phân theo các Khu phố di tản ra ngoại thành ở trọ và gắng gượng học nốt đến ngày thi. Trường tôi sơ tán ra một vùng ngoại Ô phía Nam thành phố, các lớp học rải rác trong Đình làng, kho thóc, hoặc Chùa chiền. Hồi ấy Đình, Chùa, Miếu mạo không được coi trọng và thiêng liêng như bây giờ. Việc Lễ bái, cúng bói bị liệt vào loại ( Mê tín dị đoan ) và được coi là Thành phần xấu xa trong Xã hội. Bọn trẻ chúng tôi được lệnh leo lên khuân hết đồ Thờ Cúng cất vào một gian lấy chổ để ngồi học, bàn ghế không có nên vớ tất cả mọi thứ để ngồi để kê viết. Các lớp học như thế được hình thành nhanh chóng khắp nơi trên các vùng ven đô, và được coi như niềm tự hào về sự hiếu học của cả một Dân Tộc cầm súng !

Lúc này, Cộng cũng phải bỏ học cùng mẹ về quê sơ tán tận Ninh Bình. Cuộc di tản bất ngờ, khi người Cậu ruột tốt nghiệp học viện quân sự tên lửa, từ Liên Xô trở về, đã đưa bà chị tật nguyền, cùng đứa cháu rời khỏi thành phố đạn bom, nhanh như cuộc chạy trốn, ( Sau này chính người Cậu ấy đã chăm sóc và dìu dắt Cộng vào con đường học hành, rồi đưa Cộng sang Liên Xô học trong nghành vật lý tên lửa đẩy, rồi Cộng trở thành nhà khoa học lừng danh trên bầu trời Châu âu thời đấy ) Và chúng tôi xa nhau từ đó đến bây giờ cũng chưa một lần được gặp lại

… Tôi đứng lặng người trước căn nhà giấy dầu, lụp sụp, không có Cộng và mẹ, giữa cảnh hoang vắng, tiêu điều, cảm giác rã rời ập đến. Một thứ gì đó thân thương, tê tái…và tôi đã khóc, tôi nhớ lúc ấy, tôi bật khóc rất to như đứa trẻ bị ăn đòn. Tôi gọi Cộng về với tuổi thơ tôi, trong một buổi chiều hè xa vời… Hà nội mưa vần vũ. Tôi cứ đứng ướt sũng, cô đơn, khom người giữa trời khóc gọi Bạn, rồi run rẩy lần tìm trong căn nhà dột nát, trống trơ như Cộng đang trốn tôi ở đâu đây ?.. Một cảm giác thiêng liêng về Ân Tình bùng dậy trong tôi , với một cuộc chia li xơ xác đầu đời, đã cho tôi hiểu và cảm nhận được vết đau chia cắt trong lòng, cùng những tốt đẹp vô giá của tình bạn, tình người … và đấy là mãi mãi !

Giai đoạn này, Không quân Mỹ ném bom Hà Nội với giờ giấc khá nghiêm túc, thường thì các vụ oanh kích bắt đầu từ 8giờ sáng đến khoảng 24 đêm thì dừng lại nghỉ ngơi. Thành phố, sau một ngày chết chóc lại có mấy tiếng hồi sinh, Người Hà Nội vẫn bình thản, vẫn cười, vẫn có những ước mơ cho riêng mình, đây đó ta vẫn nhìn thấy những hàng hoa, ta vẫn nghe lẫn trong tiếng còi báo động, len lén một tiếng rao đêm, và hình như người Hà Nội thời ấy khác với người Hà Nội bây giờ, họ nhẹ nhàng thân thiện, cảm thông, họ giầu lòng vị tha và nặng tình đồng bào, họ là hình mẫu giường cột của phẩm giá, nhân cách, của nụ cười… giờ những thứ ấy, chỉ còn vu vơ trong hoài niệm, phôi pha ; thật tiếc!

Để đảm bảo an toàn cho học sinh , các trường đều cho học từ bốn giờ sáng đến bẩy giờ. Tranh thủ lúc người Mỹ nghỉ ngơi, đây là sáng kiến và cũng là tình thế bắt buộc, thế là chúng tôi mỗi đứa một cái đèn dầu dung dăng đến lớp. Trên những bờ ruộng lúa hoang tàn, đầy châu chấu đêm, các lớp học mập mờ lẫn trong tiếng gà gáy sáng, tạo cảnh thanh bình mênh mang, bọn trẻ chúng tôi thi nhau làm Diều, khi tan học tất cả ùa chạy trên cánh đồng đứa nào cũng kéo theo một cánh Diều, cả một vùng trời buổi sáng thênh thang những cánh Diều màu trắng, tiếng gọi nhau, tiếng cười vui, và tôi thích kéo Diều chạy về phía Đình Chung nơi lớp Mai đang học ( Do hoàn cảnh sơ tán nhà trường phân lớp nam nữ riêng biệt ) Bao giờ cũng vậy, tôi thấy Mai đứng chờ và cùng chạy theo tôi trên suốt quãng đường đồng lầy lội, ngập tràn châu chấu bay … Hoang vu, thật đẹp, cái cảm giác ấy đến hôm nay ngồi viết lại tôi vẫn thấy nao lòng, nó vẫn như một thứ gì đó của riêng tôi, trong những buổi sáng đầu Hè ngắn ngủi, xa vời. Cho đến một ngày …

HÀ NỘI DƯỚI CÁNH PHÁO ĐÀI BAY B – 52

Thời ấy, học sinh cấp ba tuy còi cọc nhưng trông có dáng ( người nhớn ) hơn học sinh cùng lứa bây giờ. Có lẽ do hầu hết gia đình nào cũng đông con, nên sải cánh yêu thương của Bố Mẹ không đủ sức che ấm cho bầy con, buộc chúng phải sớm tìm về với bản năng của Tạo Hoá, nghĩa là tự nghĩ, tự ăn, tự lo lấy thân, có đứa mới tý tuổi đã phải gánh vác gần hết công việc trong nhà , thay cho Bố Mẹ. Những từ ngữ diêm dúa, cưng nịnh, vuốt ve trẻ con là không có, hoặc rất ít được sử dụng, nó thật xa sỉ đối với tuổi thơ ở một đất nước nghèo đang có chiến tranh.

Để tránh phải dạy dỗ dài dòng, phương tiện duy nhất dùng trong giáo dục con trẻ thường là những lời quát chửi thô bạo kết hợp với các biện pháp chân tay hoặc roi vọt. Có ông Bố nghèo vừa đánh dạy đứa con gầy còm… vừa khóc. Sự bất lực trong các căn nhà lam lũ quyện với tình thương bế tắc tài chính và thảm hoạ đạn bom vv… Đã làm nhiều đứa trẻ Thông Tuệ phải bỏ học rất sớm, phần lớn kết thúc sự nghiêp học đường vào những năm cấp hai. Số còn lại có điều kiện, gắng gượng trên mọi nhẫn nại của Bố Mẹ để vượt cạn. Thường là những Tinh Tú thực thụ. Hầu hết sau này ra trường đều thành đạt và đứng đầu trong các lĩnh vực quan trọng. Rất nhiều người đáu đáu nhớ về cội nguồn thê lương… họ sống thanh tao, giản dị và cặm cụi giúp đỡ Nhân Loại. Nhưng cũng có người uấn éo lẻn vào chốn Tiền bạc hoặc Quyền lực, vận dụng kiến thức đã học và bộ não thông minh nhưng Độc Ác của mình để hành hạ Loài Người…

Dịch vụ thám tử chuyên nghiệp sài gòn !

© 2016

Văn phòng thám tử Sài Gòn