You Are Here: Home » Góc giải trí » Truyện ngắn ” Võ và Tôi ” Tiếp phần 3

Thám tử hcm -  Hồi ký truyện ngắn ” Võ và Tôi ” Tiếp Phần 3

SƯ PHỤ (TIẾP)

[… Tao biết NGHỆ là do ông dạy …] Cộng kể với tôi khi hai đứa xách Cặp lồng cháo chim [ do nó bắn và nấu ] lên tàu điện đi về hướng chợ Mơ [ Khi tao xin được vào làm ở quán cháo đêm nhà bà Lan thì Ông đã làm ở đấy .Ông có biệt tài đánh tiết canh và làm vịt rất ngon, Bà Lan lại có một đứa con gái rất xinh nhưng cũng rất lười, hơn tao sáu tuổi chỉ ra quán để câu khách . Vì thế đêm nào khách ăn cũng rất đông , phần lớn là bọn du thủ du thực, Mẹ con BÀ đều khéo chiều lòng khách nên tao và Ông phải làm việc cật lực để nấu nướng phục vụ. Nhưng tao để ý khi hết khách dọn hàng xong Ông lại lủi thủi ra góc HỒ chọn một cái ghế đá rồi nằm ngủ ở đấy, có hôm mưa bão ÔNG chạy vào ngủ dưới gầm cầu, Tao thấy ông không có nhà cửa gia đình gì nên mời ÔNG về ở nhà tao, nhưng Ông nhất định không về cho đến đêm hôm tao bị cảm lạnh, Ông cõng tao về nhà, trên đường đi tao thấy ông khóc thầm , người ông rung bần bật. Sau mới biết ông có một đứa con trai duy nhất đã chết lúc bẩy tuổi do mắc phải căn bệnh hiểm nghèo không có tiền mua thuốc chữa. Rồi gia đình tan nát ,Ông bỏ nhà lang thang phiêu bạt rồi làm thuê ở đây. Hôm sau tao vẫn chưa tỉnh, Ông lo lắng đưa tao đi viện rồi ông bỏ tất cả số tiền ông có, để chữa chạy cho tao và chăm cho mẹ tao, ăn uống thuốc men nữa. Ngày ấy không có ông không biết tao và MẸ sẽ ra sao? Sau này nói mãi Ông mới ở lại, làm túp lều chỗ bức tường đổ sau nhà để ở và ÔNG DẠY NGHỆ CHO TAO] [ Tôi viết gần như nguyên văn lời Cộng kể, nên có vẻ lủng củng và dài dòng mong các bạn thông cảm vì tôi không còn cách nào khác ]

[ Thế sao bây giờ ông không ở nhà mình nữa ] Tôi hỏi CỘNG khi tầu phanh gấp vì tiếng còi báo động. Mọi người chen nhau chạy tới các hố cá nhân ven đường. Cộng giữ vai tôi ở lại trên tầu thong thả kể tiếp [ Một đêm đang chuẩn bị dọn hàng thì một toán hơn chục thằng du côn hùng hổ kéo đến. Chúng quát gọi rượu và tiết canh, Bà chủ cùng cô con gái ra đàm phán về chuyện hết hàng , quán đang đóng cửa, chúng không chịu ra lệnh phải có, rồi cả bọn quay sang sàm sỡ mẹ con chủ quán, trước cảnh chướng tai gai mắt Ông đứng ra bênh chủ, nhẹ nhàng bảo chúng về đi ngủ, mai ăn, Chúng trợn mắt chửi bới ông thậm tệ . Ông vẫn ôn tồn xin chúng. Một thằng có lẽ là lãnh đạo toán lưu manh rút phắt chiếc ghế đập thẳng vào mặt Ông, Ông nhẹ nhàng xoay lật và nhanh như cắt ÔNG ra đòn, cả người và ghế bật văng xuống rãnh nước giẫy đành dạch. Lũ du côn rồ lên vớ dao, điếu xông vào Ông. Chỉ một loáng đứa ôm bụng gục xuống , đứa văng ra xa , giẫy dụa, đứa ngã vật ngay dưới chân ông , người ông vẫn uyển chuyển nhàn hạ, công thủ, tránh né và ra đòn cẩn thận, hình như Ông vẫn muốn giữ cho bọn chúng điều gì vừa phải, vì ÔNG xoay người sang mép hồ để chúng khỏi rơi xuống nước và khi tiếng còi Cảnh sát inh ỏi ập vào thì ông đã biến mất… Mẹ con bà chủ quán bị mời về đồn lập biên bản bà khai như sau : Do có tư thù cá nhân từ trước nên đám khách hàng đã đến tìm ÔNG NHẪM để giải quyết, mặc dù mẹ con bà đã dùng hết lời lẽ tử tế để can ngăn nhưng vì là phụ nữ hiền hậu nên không có kết quả, ÔNG NHẪM là người làm thuê ở đây do uống rượu nhiều nên đã dùng điếu cày và dao đánh bị thương rất nhiều người lương thiện. đề nghị pháp luật trừng trị; ký biên bản xong hai mẹ con bà kêu buồn ngủ rồi toe toét ra về ]

Từ đấy CỘNG không thấy ông đâu nữa, nó bỏ bao công sức đi tìm vị ân nhân bất hạnh của hai mẹ con nghèo khổ trong vô vọng, cho đến một hôm nó mò ra tận ngoại thành để tìm nơi thả vè câu cá, vô tình nó được gặp lại ông đang run rẩy vớt bèo lợn trên cái đầm nước rộng mênh mông. Nó sung sướng gào lên ôm ghì lấy ông như sợ ÔNG biến mất, Ông dẫn nó về nơi tá túc, dọc đường thấy dáng ÔNG đi xiêu vẹo mới biết ÔNG vừa qua được một cơn Thập tử nhất sinh , vì vậy các buổi chiều dạo này nó hay đi vắng là để xuống nhà chăm sóc cho ÔNG…

hình ảnh : võ sư lê ngọc quang

Hôm nay Ông dặn nó xuống có việc, nó không hiểu chuyện gì, nên bảo tôi đi cùng. Đến chợ Mơ là hết đường tầu, vừa xuống CỘNG đã hét vào tai tôi [ Khởi động ] Tôi hiểu ý co cẳng chạy theo nó. Thời đấy phố sá ven đô rất lụp xụp, phần lớn là các nhà mái giấy dầu đen xì, nhếch nhác, vỉa hè nham nhở hố cá nhân, trên nóc những căn nhà gác mái bằng lố nhố những nòng súng phòng không … Chạy đến Đuôi Cá, Cộng rẽ vào con đường ruộng nhằm hướng bãi tha ma, đến một cái gò nó dừng lại chỉ [ Ông ở chỗ kia ] Tôi nhìn theo chẳng hiểu nó nói gì? Và không thể hình dung được đấy là nơi tá túc sự sống loài người. Dưới khu đất trũng cây dại mọc tùm lum là một dãy mảnh bao xi măng cùng giấy dầu che buộc trên những chiếc cọc tre cắm cẩu thả, ở dưới là những khung gỗ hỗn hợp có ba con lợn thả rông đang nằm ngoe nguẩy. Cộng dẫn tôi vào một ô lợp giấy dầu siêu vẹo sang trọng nhất nó hãm tôi lại rồi khoanh tay trước một đống bao tải trên cái mảnh tôn [Cháu chào ÔNG ạ ] Tôi trố mắt khoanh tay làm theo CỘNG. Phải một lúc lâu đống bao tải cựa quậy và một ông già nhỏ thó vẻ mệt mỏi ngồi dậy, đưa cặp mắt tin tưởng nhìn tôi rồi cất giọng nhẹ nhàng [ Các con đến đấy à ? ] CỘNG giới thiệu tôi , vừaa nghe Ông vừa gật gật vẻ biết rồi … CỘNG lễ phép mở cặp lồng cháo mời ÔNG ăn, tôi thấy hai tay ông run cầm cập và trong đôi mắt già sâu thẳm của ÔNG có hai dòng nước mắt… Ông không ăn, lặng lẽ đặt cặp lồng cháo xuống mảnh tôn, giọng ông xa thẳm [ Nếu nó còn sống đến ngày hôm nay… nó cũng ngoan như các con…]

Ông dẫn tôi và Cộng sang [ phòng ] bên có vẻ sầm uất hơn được ngăn bằng tấm vải bạt pháo binh rách. Đồ đạc lỉnh kỉnh xoong chậu hòm xiểng và một dây vắt mấy bộ quần áo vá.Trên nóc cái thùng phi là một bát hương sắp tàn và một con gà luộc, chai rượu cùng mấy quả nhãn, Ông thắp hương chắp tay lầm rầm khấn , giờ tôi và Cộng mới hiểu, hôm nay giỗ con, nên ÔNG bảo CỘNG xuống với ÔNG.

Men theo bờ ruộng hoang ngập cỏ Ông thoăn thoắt dẫn đường , khác hẳn với ấn tượng ban đầu của tôi , về một ông già yếu đuối , Ông đi nhẹ nhàng , uyển chuyển, qua các lạch nước, mô đất ÔNG bật nhẹ vượt sang . Hai đứa vất vả chạy theo, đến một ngôi mộ nhỏ, Ông dừng lại thắp hương , chắp tay khấn , rồi ÔNG quỳ xuống ôm chặt lấy nấm đất dưới chân .

Tôi và Cộng chắp tay lặng đứng nhìn Ông. Giữa bao la trời đất, Tôi thấy mình vụt lớn lên và cảm nhận được số phận của đời người. Có thể gia đình nhà trường cùng các loại sách truyện bao năm nay đã cố ép dạy tôi trên lý thuyết, một đức tính nhân hậu, một lòng tốt, thậm trí cả một sự hy sinh, nhưng lại cố giữ rịt tôi trong bốn bức tường có dán NỘI QUY và nếu Mặt Ngựa không đánh tôi, thì làm sao tôi có cơ hội để gặp được CỘNG, gặp được ÔNG đây, để học được một điều chắc chắn là [ LÒNG TỐT phải được thể hiện bằng HÀNH ĐỘNG CỦA NHÂN CÁCH chứ không phải để DẠY NHAU bằng lời cho vui ]

Mải nghĩ nên tôi không để ý đến tiếng còi báo động inh ỏi từ lúc nãy, giờ trên bầu trời ầm ĩ hàng đàn máy bay MỸ đang lao xuống trút bom vào thành phố, mặt đất rung chuyển, bầu trời rạn nứt tiếng đạn pháo phòng không. Những quả tên lửa lừng lững xé trời lao lên.Và chiếc máy bay nổ tung loạng choạng rơi xuống. Lần đầu tiên tôi được chứng kiến tận mắt chiến tranh, Lần đầu tiên tôi bình thản trước đạn bom vì Cộng vẫn đứng bên tôi và ÔNG vẫn nằm ôm đứa con dưới lòng đất như không hề có những điều tôi đang kể. Bỗng chốc tôi thấy mình mạnh mẽ lên rất nhiều và hiểu ra nếu được ở bên người có bản lĩnh, mình sẽ vượt qua được tất cả , mọi sự hung bạo , dọa nạt sẽ trở nên tầm thường , trơ trẽn …

Sau hôm ấy , tôi và CỘNG thay nhau xuống với Ông , nhất là dịp nghỉ hè hầu như chiều nào tôi cũng ở bên Ông và học hỏi được ở Ông rất nhiều điều trong cuộc sống . Hình như đối với Ông võ thuật chỉ là thứ để tôi luyện sức chịu đựng những đắng cay trong cuộc đời , Ông dạy tôi những chiêu thức phối hợp công thủ hoàn hảo nhưng lại luôn nhắc nhở tôi phải kiểm soát được hậu quả của các tầm đòn, Ông đề cao tính NHÂN ĐẠO , VỊ THA của một võ sĩ ,coi đó là điều kiện tiên quyết với bất cứ ai đến với ÔNG

Ngày tháng trôi đi .Tôi cứ như con thoi lúc ở nhà Cộng lúc xuống với ÔNG, ngoài tập võ tôi còn học được bao nhiêu nghề khác như ,mò cua , bắt cá , đánh lưới , đạp xích lô v.v Có lần tôi đã suýt chết đuối dướt đầm sâu khi vớt bèo lợn , may có bác nông dân nhìn thấy đôi quang gánh trên bờ dã chạy lại xem và vớt tôi lên . HÀ NÔI ngày ấy vùng ven đô ruộng đồng , ao hồ mênh mông cá tôm . Người thành phố vốn dĩ lười lại mang chất quý tộc , Tất thảy đều can phận với tiêu chuẩn ăn mặc theo tem phiếu , dù đói khát mấy cũng không chịu đi tát cá bắt cua về ăn . Một điều nữa là thời ấy chỉ có người HÀ NÔI chạy ra các tỉnh sinh sống , chứ các tỉnh không ai dại gì mà chạy vào HÀ NỘI để hứng bom đạn cả , vì vậy những cao thủ về mò cua ,bắt cá rất khan hiếm . Ông và CỘNG tồn tại được là nhờ những lý do tôm cá kia

Cha tôi bận trực chiến nên ÔNG rất yên tâm cho tôi ở lại thành phố dầy bom đan với CỘNG , Ông nói với Mẹ tôi khi BÀ đề nghị tôi phải đi sơ tán [ Nó là con trai ,phải cho nó dạn dầy với bom đạn , Thế hệ nó lớn lên là để cầm súng ] Chính vì những ước mơ đấy của Cha mà tôi được ở lại HÀ NỘI , được ở bên hai người THẦY suốt những năm tháng đạn bom . Mãi đến năm 1972 – B52 hủy diệt thành phố , thầy trò tôi mỗi người một phương trong loạn lạc , sau này khi trở về tôi đứng lặng trước hố bom và những mảnh giấy dầu còn sót lại nơi ÔNG ở , không một ai biết về ÔNG , mỗi người một số phận và dù thế nào đi nữa tôi mãi nhớ về ÔNG , tôi vẫn luôn tìm Ông suốt cuộc đời .. .

thám tử tư hcm VDT ! ( Còn tiếp ) …

© 2016

Văn phòng thám tử Sài Gòn